Buổi sáng hôm nay, thành viên của chiến đội Long Ngâm cùng nhau xuống lầu 3 ăn điểm tâm phát hiện thiếu mất một người, Giang Thiếu Khuynh thắc mắc hỏi "Tần Dạ vẫn chưa thức dậy à?"
Lý Tưởng nói "Anh ấy bị bệnh, nằm nghỉ trong phòng."
Giang Thiếu Khuynh nghe vậy lo lắng hỏi "Anh ấy bệnh gì thế? Có nặng lắm không?"
Lý Tưởng "Tối qua vừa ói vừa tiêu chảy suốt cả đêm, đến gần sáng mới ngủ."
Nghe như vậy, mọi người ai nấy đều tỏ ra có chút lo lắng, Tiểu Dư nhịn không được nói "Tối qua tui ngủ say quá nên không nghe thấy cái gì hết, Tần Dạ giờ sao rồi?"
Lý Tưởng bảo "Mới nãy vừa đi qua xem thử, ngủ rất say, tui có lấy nhiệt kế đo thử nhiệt độ cơ thể, không thấy dấu hiệu như bị sốt, chắc là không sao đâu."
Lưu Xuyên nói "Trước giờ Tần Dạ vẫn luôn mắc chứng rối loạn chức năng bao tử, chắc là do hôm qua ăn cái gì không sạch sẽ nên mới như vậy. Lát nữa dùng xong bữa sáng đệ tử chạy đi xem lần nữa, mọi người tiếp tục huấn luyện."
Nghe vậy mọi người mới cảm thấy yên tâm một chút, đều tự ăn bữa sáng của mình.
Lưu Xuyên lại nói "Phải rồi, sẵn tiện báo cho mọi người nghe một tin tốt, Trạch Văn vừa đề nghị với tôi một chuyện, về sau chúng ta sẽ mời một dì giúp việc gia đình đến chuyên môn đi chợ nấu cơm cho chúng ta, mọi người thích ăn cái gì thì tự báo lại bảo người ta nấu, như vậy vừa đảm bảo vệ sinh vừa an toàn hơn, sẵn tiện điều dưỡng căn bệnh dạ dày của Tần Dạ luôn."
Dùng bữa sáng xong, Lưu Xuyên liền đứng dậy lấy áo khoác mặc vào, tính đón xe đi thẳng đến công ty gia chính, đang chuẩn bị ra ngoài thì Ngô Trạch Văn đột nhiên gọi lại, cầm lấy khăn quàng cổ móc trên giá áo dúi vào tay Lưu Xuyên nói "Ngoài trời vẫn còn lạnh lắm, anh đeo vào đi, coi chừng bị cảm."
Lưu Xuyên cười nói "Ừ."
Kỳ thật Lưu Xuyên không sợ lạnh lắm, cũng rất ít khi bị cảm mạo, nhưng mà Ngô Trạch Văn lo lắng chủ động đưa khăn choàng cho mình như vậy, anh cũng không muốn từ chối tấm lòng của cậu ấy, liền ngoan ngoãn cầm khăn choàng vây quanh cổ, sau đó mới xoay người rời khỏi nhà.
Ngoài trời mưa rất to, Lưu Xuyên đón xe chạy đến công ty gia chính, thuyết minh đại khái yêu cầu của mình, nhân viên phụ trách tiếp đãi rất nhanh liền đưa ra vài phần tư liệu công nhân phù hợp với điều kiện mà Lưu Xuyên đưa ra, Lưu Xuyên nhìn thoáng qua một cái, quyết định lựa chọn một dì khoảng 40 tuổi, gọi điện thoại trao đổi với đối phương một chút, dì nọ họ Tôn, nói chuyện thanh âm nghe rất là hiền lành đôn hậu, cảm giác rất dễ thân. Cuối cùng Lưu Xuyên quyết định lựa chọn dì Tôn, cũng bảo với bà bắt đầu làm việc từ hôm nay.
Hiệu suất của đội trưởng khiến cho cả đám đội viên Long Ngâm bái phục sát đất, bọn họ còn đang tập trung huấn luyện thì thấy Lưu Xuyên đột nhiên mang một bà dì lớn tuổi trở về, người nọ mỉm cười thân thiện, mặc quần áo mộc mạc lại sạch sẽ, nhìn thấy trong nhà nhiều người trẻ tuổi như vậy, trên gương mặt lộ ra vẻ kinh ngạc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

