Ngô Trạch Văn lần đầu tiên uống rượu say, ngủ mê suốt cả đêm mãi cho đến sáng ngày hôm sau mới mơ mơ màng màng mở mắt.
Là Lưu Xuyên!?
Ngô Trạch Văn cả người lập tức cứng ngắc, hai lỗ tai cũng đỏ bừng lên, tay chân luống cuống sờ soạng tìm kính mắt của mình, nhưng tìm mãi mà cũng không thấy, sốt ruột đến đổ cả mồ hôi.
Lưu Xuyên khẽ cười với tay lấy kính mắt trên bàn bước qua dúi vào tay của cậu, Ngô Trạch Văn vội vàng đeo kính mắt, vừa ngước lên liền bắt gặp ánh mắt mỉm cười của Lưu Xuyên, trái tim khẽ giật một cái, vội vàng lùi cả người vào ổ chăn, ra vẻ bình tĩnh hỏi "Anh... tại sao lại ở đây?"
Lưu Xuyên vẻ mặt hết sức vô tội nói "Phòng này của tôi mà, tối qua cậu uống rượu say, tôi cõng cậu về, cậu còn ói khắp người tôi nữa."
Ngô Trạch Văn "..."
Mặc dù trong lòng rất là nghi ngờ độ đáng tin của những lời này, nhưng bị nam nhân nhìn như vậy, Ngô Trạch Văn thực sự rất xấu hổ, vội mở miệng giải thích "Xin lỗi, tôi không nhớ..."
Lưu Xuyên khẽ cong khóe môi "Tin thật luôn ta."
Nói xong liền khom người, đưa tay sờ sờ tóc của Ngô Trạch Văn, sợi tóc mềm mại trượt nơi đầu ngón tay làm Lưu Xuyên nghĩ đến hình ảnh Trạch Văn níu lấy tay mình làm gối đầu tối hôm qua, bất giác phì cười thành tiếng, tâm trạng cực kỳ sung sướng nói "Cậu uống say liềm im lặng nằm trong góc, ngủ một giấc thẳng đến sáng luôn, tôi còn lo nửa đêm cậu tỉnh dậy cảm thấy khó chịu muốn ói, ai dè cậu ngủ ngon lành như vậy."
Ngô Trạch Văn càng nghe lỗ tai càng đỏ hơn, nói vậy là tối qua Lưu Xuyên vẫn luôn ở bên cạnh săn sóc cậu... Trạch Văn mơ hồ nhớ giống như có người nhẹ nhàng sờ trán cậu, cảm giác lúc ấy rất rất ấm áp, cũng rất dễ chịu, nên cậu kềm không được dụi mặt mình vào tay người nọ, còn níu lấy tay người nọ làm gối đầu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
