Lưu Xuyên bị Ngô Trạch Văn đánh thức, vừa xuống giường liền bắt gặp trên bàn có tờ giấy Lý Tưởng nhắn lại, bên trên viết "Tui đi tìm Tiểu Dư trước hen, tới trưa quyết định đặt nhà hàng nào thì gọi điện báo tui một tiếng, tui dẫn Tiểu Dư qua luôn!"
Lý Tưởng là sợ Tiểu Dư đến nơi xa lạ cảm thấy không quen, cho nên sáng sớm cất công chạy qua dẫn cậu nhóc đi ăn điểm tâm.
Lưu Xuyên nhắn tin cho Lý Tưởng hỏi đang ở đâu, Lý Tưởng trả lời "Mới vừa cùng Tiểu Dư ăn sáng xong, cậu ấy bảo tính đi mua ít đặc sản Quảng Châu về cho bạn học của mình, nên tui đang dẫn cậu ấy đi Liên Hương mua quà lưu niệm! Đặt chỗ ăn cơm trưa nay chưa? Đặt xong rồi nhớ nhắn tin báo tui biết nha!"
Lưu Xuyên nói "Ok, khi nào quyết định chỗ rồi tôi nhắn tin group báo cho mọi người biết. Nhớ trông chừng Tiểu Dư đó, đừng để lạc cậu ấy."
Lý Tưởng nói "Yên tâm đi, tui làm hướng dẫn viên du lịch tuyệt đối đủ tiêu chuẩn năm sao!"
Lưu Xuyên khẽ bật cười, để di động xuống bàn, sau đó vào phòng vệ sinh rửa mặt đánh răng, chải chuốt đầu tóc gọn gàng, làm xong mới quay trở lại cầm điện thoại gọi bảo Ngô Trạch Văn xuống phòng.
Ngô Trạch Văn vừa nhận tin nhắn liền đi xuống, đứng trước phòng 301 bắt đầu bật "máy gõ cửa", Lưu Xuyên ở bên trong nghe được tiếng gõ cốc cốc cốc theo tiết tấu vang lên liền bất giác mỉm cười, đi ra mở cửa nói "Trạch Văn vào trước ngồi một lát, tôi dọn dẹp đồ đạc xong rồi chúng ta đi ngân hàng một chuyến."
Ngô Trạch Văn vào phòng, bước đến ngồi xuống ghế, bên kia Lưu Xuyên lục lọi tủ quần áo lấy ra một bộ quần áo chính trang, sau đó vào WC thay vào, đi ra còn cố ý đứng trước gương soi một lát, mới quay đầu lại hỏi "Thế nào? Tôi ăn mặc như vậy được không, có phải vừa nhìn liền cảm giác là một đội trưởng đáng tin cậy không?"
Ngô Trạch Văn ngước mắt nhìn một cái, bộ dạng của Lưu Xuyên vốn đã tuấn tú đẹp trai, ăn mặc trang trọng một chút quả nhiên càng thêm phong độ lịch thiệp, mặc như vậy đi tham gia họp báo tin tức vân vân cũng dư sức, nụ cười trên mặt cũng rất hấp dẫn... Đối diện với ánh mắt chăm chú của anh, lồng ngực đột nhiên giật nảy lên một cái, Ngô Trạch Văn vội vàng dời tầm mắt nói "Tàm tạm."
Lưu Xuyên cười cười, bước tới vỗ vai Ngô Trạch Văn "Đi thôi Ngô quản gia, trước xử lý xong chuyện tài chính đã."
Hai người cùng nhau xuống lầu, trước đi căn-tin dùng bữa sáng. Bởi vì đang nghỉ Lễ Quốc Khánh, đa số sinh viên trong trường đều tranh thủ mấy ngày nghỉ chạy đi du lịch hoặc đi chơi, những người không ra ngoài thì ru rú trong phòng ngủ nướng, thế nên căn-tin khá vắng. Lưu Xuyên liếc mắt một cái liền thấy lớp trưởng Giang Tuyết đứng bên kia dùng phiếu cơm mua sữa đậu nành. Giang Tuyết hôm nay mặc áo váy trang nhã màu trắng, dưới chân mang sandal xanh biển, nhìn nghiêng nửa bên mặt cũng vô cùng xinh đẹp, quả không hổ danh là lớp trưởng kiêm hotgirl của C1 hệ Lịch sử.
Lưu Xuyên bước tới chủ động chào hỏi "Lớp trưởng dậy sớm quá ta?
Giang Tuyết liếc nhìn Lưu Xuyên một cái, mỉm cười nói "Ăn mặc lịch sự vậy, có hẹn à?"
Lưu Xuyên nói "Phải đó, hôm nay có hẹn với cả đám liên hoan một bữa."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


