Thanh âm hắt hơi của Tiếu đội rất lớn, khiến đội phó Tô Thế Luân ở bên cạnh cũng chú ý đến.
Sức khoẻ của Tiếu Tư Kính trước giờ luôn rất tốt, cũng hiếm khi sinh bệnh, Tô Thế Luân quen biết người này mấy năm rồi cũng chỉ thấy anh bị cảm đúng một lần duy nhất—— lần đó là vào mùa đông ba năm trước đây, Tiếu Tư Kính bị cảm nặng một hồi, sau lại biến thành viêm phổi phải nhập viện điều trị, cuối cùng bị cảm nhiễm quá mức nghiêm trọng phải đưa đi phòng săn sóc đặc biệt, mùa giải năm đó cũng xem như bỏ lỡ.
Vị chiến hữu làm bạn nhiều năm bên cạnh mình này tuy có hơi độc miệng một chút, nói chuyện luôn làm mích lòng kẻ khác, nhưng quan tâm cậu ấy dành cho mình trước giờ vẫn luôn như vậy không thay đổi... Nhớ năm đó mình ngã bệnh cũng là Tô Thế Luân túc trực ngày đêm bên cạnh chăm sóc anh, Tiếu Tư Kính càng nghĩ trong lòng càng thấy ấm áp, mỉm cười nói "Hắt hơi một cái mà thôi, không nghiêm trọng như cậu nghĩ đâu."
Tô Thế Luân nói "Cuối tuần này có trận đấu, lỡ đâu anh..."
Tiếu Tư Kính đưa tay nhẹ nhàng trùm lên mu bàn tay của Tô Thế Luân, anh nhẹ giọng nói "Đừng lo, tôi không sao."
Tô Thế Luân nghe vậy mới nhẹ nhàng thở ra, cũng cười nói "Không sao là được rồi, tôi cũng không muốn phải kêu xe cấp cứu chở anh đi bệnh viện như năm đó."
Năm đó Tiếu Tư Kính là do cảm mạo nặng lại thêm mệt nhọc quá độ dẫn đến hôn mê bất tỉnh trong phòng chuẩn bị ngay hiện trường thi đấu trực tiếp, Tô Thế Luân cùng đội hữu phải kêu xe cấp cứu chở anh đi bệnh viện, cứ mỗi lần nhớ tới cảnh tượng khi ấy lại khiến người ta đau lòng như cắt—— người nam nhân này lúc nào cũng quả quyết lại kiên cường, tựa như tấm lưng của toàn bộ Thất Tinh Thảo vậy, nếu anh ngã xuống không gượng dậy nỗi, Tô Thế Luân thật sự không thể tưởng tượng nổi chiến đội này sẽ trở thành như thế nào.
Tiếu Tư Kính đấu với đối thủ chưa bao giờ nhân nhượng lưu tình, mà đối với chính mình cũng cực kỳ ác liệt. Năm ấy còn trẻ, thức vài đêm liên tục là chuyện diễn ra như cơm bữa, đến cuối cùng thân thể chịu không nổi mà sinh bệnh. Một năm kia cũng vì Tiếu Tư Kính bệnh nặng một hồi mà khiến cho Thất Tinh Thảo lần đầu tiên mất đi tư cách tiến vào giải chính thức, xếp hạng mười toàn liên minh, kia cũng là chiến tích kém nhất của Thất Tinh Thảo từ lúc lập đội đến nay.
Tô Thế Luân đi theo Thất Tinh Thảo vượt qua gian khổ ngần ấy năm, cũng từng trải qua bao nhiêu biến đổi, nhưng chỉ có lần duy nhất ấy anh cảm thấy cái gì gọi là tuyệt vọng.
Không có Tiếu đội, cả đội ngũ ai nấy đều ủ rũ mất tinh thần, mất sĩ khí, ngay cả Tô Thế Luân cũng cảm thấy mất bình tĩnh, cảm thấy trái tim như bị người khác khoét rỗng đi mất vậy.
Anh biết tầm quan trọng của đội trưởng Tiếu Tư Kính đối với Thất Tinh Thảo, cũng biết đối với mình Tiếu Tư Kính có ý nghĩa như thế nào.
Bởi vậy nên sau lần đó anh đặc biệt quan tâm tình trạng sức khoẻ của Tiếu Tư Kính hơn bất cứ ai khác.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



