Suy nghĩ của Ngô Trạch Văn rất đơn giản, cậu đưa mô hình Hải Nạp Bách Xuyên tặng cho Lưu Xuyên chỉ là muốn cổ vũ ủng hộ Lưu Xuyên. Tuy bây giờ cậu còn chưa thể gia nhập vào chiến đội của anh, trở thành đồng đội sát cánh với anh, nhưng cậu đã biết chuyện Lưu Xuyên dự tính lập đội để trở về thi đấu, làm chút gì đó ủng hộ đối phương về mặt tinh thần cũng là chuyện nên làm.
—— Nhưng cậu thật sự không ngờ là Lưu Xuyên sẽ ôm mình...
Cái ôm này đến quá mức đột nhiên, từ bé đến lớn Ngô Trạch Văn chưa từng tiếp xúc thân mật như vậy với ai khác ngoại trừ mẹ cậu ra... Cái ôm của Lưu Xuyên rất ấm áp, hai vòng tay nhẹ nhàng ghì cậu vào lồng ngực, gò má cọ xát cảm nhận được lớp vải áo mềm mại, khoang mũi tràn ngập đều là mùi hương sữa tắm trên người anh, khiến Ngô Trạch Văn cảm thấy ngay cả hít thở cũng trở nên khó khăn...
Lưu Xuyên cao hơn Ngô Trạch Văn gần nửa cái đầu, hai người như vậy ôm vào nhau, trán Ngô Trạch Văn vừa vặn đặt ngay môi của Lưu Xuyên.
Chỉ là một cái ôm bày tỏ cảm ơn từ bạn bè thôi... Tại sao tim lại đập nhanh như vậy?
Ngô Trạch Văn trong lòng hoang mang vô cùng, cả người cứng nhắc đứng im cho Lưu Xuyên ôm.
Lưu Xuyên thì không nghĩ nhiều cho lắm, chỉ ôm cậu một lát liền buông tay, anh khẽ cười nói "Lễ vật này rất có ý nghĩa kỷ niệm, tôi sẽ cất nó thật kỹ."
Ngô Trạch Văn cảm thấy hai gò má mình nóng nóng lên, cậu gật đầu nói "Vậy tôi về phòng trước."
Lưu Xuyên nói "Ừ, về nghỉ ngơi sớm đi."
Đưa mắt nhìn theo mãi đến lúc bóng nam sinh biến mất, Lưu Xuyên mới cúi đầu nhìn mô hình nho nhỏ trong tay, khoé miệng bất giác khẽ cong lên.
Từ lúc trở thành tuyển thủ tới nay anh từng nhận được vô số lễ vật, nào là các loại quà vặt đặc sản, các vật kỷ niệm, các thiết bị chơi game... nhưng đây là lần đầu tiên nhận được mô hình phỏng theo nhân vật trong game của mình.
Hải Nạp Bách Xuyên, nhân vật Đường Môn làm bạn đi cùng anh suốt năm năm, chỉ cần nhìn mô hình này, trong đầu sẽ bất giác hồi tưởng lại vô số những chông gai khổ cực, những quang vinh cùng huy hoàng mà anh đã từng trải qua... Giống như hết thảy những ký ức khó phai ấy đều được nén lại cất vào trong mô hình nhỏ bé này...
Ngô Trạch Văn... cậu nhóc này quả thật, tính cách đúng là thật lòng lại cẩn thận, đưa một món quà cổ vũ thôi mà cũng kèm theo cả đống đạo lý, đúng là lối suy nghĩ của học bá khác với người thường mà...
Ủng hộ về mặt tinh thần... Ha, chịu thua nhóc này luôn...
Khiến một kẻ luôn vô tâm vô phế như Lưu Xuyên cũng phải cảm động...
Hôm sau là thứ hai, giáo sư hệ Lịch sử ra đề yêu cầu viết một bài tổng thuật về văn hiến, yêu cầu trong 3 ngày phải nộp bài. Lưu Xuyên dự tính đợi buổi chiều sẽ đi thư viện tìm tư liệu.
Rời trường học lâu quá rồi nên Lưu Xuyên gần như quên luôn tìm tìm tư liệu trong thư viện như thế nào, bèn gửi tin nhắn cầu cứu Ngô học bá.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



