Giai đoạn này bởi vì phải di chuyển khắp nơi nên hỗn loạn vô cùng, quên né là lập tức bị trận dưới chân nổ chết, cả đội lại diệt đoàn, lại hồi sinh tập họp.
Chỉ là một boss dã ngoại 42 cấp, rơi trang bị cùng tài liệu đối với đám người 70 cấp mà nói thì không đáng nhắc tới, chỉ có vật trang sức thắt lưng hồng liên ngọc trụy thì còn có giá trị một chút, nhưng cũng không đáng để cả đám ngồi nhai hành suốt mấy tiếng đồng hồ như vậy. Nếu đổi lại là công hội nào hoặc đội ngũ nào đó thì bị boss hành diệt đoàn lên xuống nhiều lần như vậy phỏng chừng rút lui từ lâu rồi.
Nhưng Lưu Xuyên không muốn rút lui, bởi vì anh biết các đội hữu của mình cũng không muốn rút lui.
Không ai tỏ ra mất kiên nhẫn hay khó chịu, ngược lại càng chết càng bùng cháy ý chí chiến đấu, diệt đoàn liên tục vẫn vui vẻ đứng dậy, sau mỗi lần nằm xuống cả tập thể lại bắt đầu phân tích vấn đề sai sót ở chỗ nào, mỗi người đều lên tiếng phát biểu cái nhìn cá nhân, trò chuyện vô cùng rôm rả.
—— Đây chính là lạc thú của việc cùng nhau khai hoang!
Ngoại trừ những lần cùng đoàn tinh anh cao thủ của Hoa Hạ suốt đêm khai hoang bản sao hồi sáu năm về trước, lâu lắm rồi Lưu Xuyên mới lại cảm thấy lạc thú như vậy!
Từng bước từng bước một nghiên cứu, từ từ phân tích tìm ra kỹ năng ẩn của boss, tính toán nên né kỹ năng như thế nào, trải qua vô số lần diệt đoàn hợp lực kéo máu boss hạ xuống từ từ, mãi cho đến khi hạ gục được nó...
Những người chơi khác chỉ biết dựa theo công lược của các bậc tiền bối viết ra mà đánh boss, mấy ai biết được mỗi một công lược như thế đều là nhờ đội trưởng cùng các đội hữu trải qua vô số lần diệt đoàn mới nghiên cứu ra được.
Liên hoa cư sĩ này Lưu Xuyên chưa từng vượt cấp khiêu chiến, mà công lược của Tứ Lam lại không thích hợp với đội họ... Hôm nay anh dẫn theo đám đồng bạn của mình đến ngắm cảnh, cuối cùng lại được lần nữa nếm trải cảm giác kích thích của việc khai hoang boss sau sáu năm trời tưởng như đã quên lãng...
Đây là lần thứ sáu bị diệt đoàn, độ bền trang bị trên người cơ hồ tụt về 0, toàn thên đều đỏ.
Lưu Xuyên cười hỏi "Giờ mọi người còn muốn đánh tiếp không?"
Lý Tưởng lập tức nói "Đánh chứ! Đánh đến tận nước này rồi còn gì, tối nay không ăn được nó tui không ngủ!!"
Cá cũng đồng ý hai tay "Tiếp tục đánh đi, giữa chừng bỏ đi thì tiếc lắm, tui đang chờ nó rơi cho tui trang bị tím 40 cấp na!"
Ngô Trạch Văn cũng nói "Đánh tiếp đi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



