Tối hôm đó, Diệp Thần Hi mơ một giấc mơ dài, gặp lại sư phụ những quãng ngày còn ở Lạc Hoa Từ.
Đó là thời điểm vào độ cuối mùa giải thứ tư, chiến đội Lạc Hoa Từ trải qua hai năm mài giũa đã dần dần hoàn thiện đấu pháp song Tiêu Dao, mọi người cùng nhau một đường vượt mọi gian nan khó khăn, suốt giải thường quy cơ hồ là đánh đâu thắng đó, cũng hội tụ đủ thiên thời địa lợi cùng nhân hòa, trở thành đội ngũ có khả năng đoạt giải quán quân nhất thời điểm ấy.
Sau khi phụ thân của Lam đội bị chẩn đoán mắc bệnh ung thư gan, toàn bộ chiến đội ai nấy đều giống như phát cuồng theo Lam đội ngày đêm huấn luyện, bọn họ biết ba của đội trưởng đang nằm trên giường bệnh mỗi ngày đều mở máy tính xem thi đấu trực tiếp, nên bọn họ càng bức thiết muốn cùng đội trưởng giành cúp quán quân mang về...
Diệp Thần Hi lúc ấy vẫn còn là tân nhân của huấn luyện doanh, không có cơ hội thi đấu chính thức, nhưng vẫn cảm nhận được không khí áp lực đè nén của mọi người trong đội ngũ...
Tận mắt nhìn thấy sư phụ mỗi ngày càng thêm tiều tụy, Diệp Thần Hi thật sự rất muốn ngay lập tức biến thành tuyển thủ có thực lực đứng đầu, để giúp sư phụ gánh vác toàn bộ áp lực.
Danh sách thi đấu giải chính thức vừa được công bố, toàn bộ chiến đội Lạc Hoa Từ càng thêm áp lực, không ít người ở phòng huấn luyện mắng chửi Lưu Xuyên, liên tục ba lần bại trước Lưu Xuyên khiến bọn họ gần như bị ám ảnh tâm lý, Lam Vị Nhiên làm đội trưởng chỉ có thể mỉm cười an ủi mọi người "Không cần phải áp lực bản thân, Lưu Xuyên cũng không phải thần, lần này chúng ta nhất định có thể đánh bại tên đó."
Kỳ thật mọi người ai cũng biết, áp lực lớn nhất tuyệt đối là Lam Vị Nhiên.
Dưới sự cổ vũ của cả Lam đội, mọi người trong Lạc Hoa Từ liều mạng ra sức tập luyện, nhưng không hiểu sao Lam Vị Nhiên cứ có cảm giác bất an. Thực sự thì khi ấy trạng thái của Hoa Hạ không được ổn định lắm, nhưng các tuyển thủ trẻ như Tạ Quang Nghị, Lương Tân Hải... đã có thể chính thức lên sân thi đấu, trải qua một thời gian được mài giũa, nói không chừng có thể phát huy càng thêm xuất sắc dưới sự dẫn dắt của Lưu Xuyên... Lạc Hoa Từ bọn họ có lẽ sẽ khó mà đánh bại được chướng ngại lớn như Lưu Xuyên.
Lam Vị Nhiên là đang vắt kiệt chính mình, quá mức coi trọng thắng bại trận đấu này, thậm chí còn xem nó trọng yếu hơn cả sinh mệnh của mình.
—— Trong thi đấu, cứ hễ càng sợ thua lại càng dễ bị thua...
Thi đấu quan trọng nhất là tâm tính, Lam Vị Nhiên quá coi trọng thắng thua, Lưu Xuyên ngược lại coi nhẹ chuyện thắng thua. Chiến đội Lạc Hoa Từ hệt như một sợi đàn căng chặt, chỉ cần bất cẩn một chút liền đứt đoạn, còn bên Hoa Hạ gần như chẳng có chút áp lực nào, hai bên đụng độ nhau, ai thắng ai thua khó mà nói trước được...
Diệp Thần Hi trong lòng rất lo lắng, nhưng lại không dám nói ra những lời này, sư phụ đã gần như hoàn toàn suy sụp, cậu không muốn đả kích người nọ nữa...
Nhưng mà, sự thật lại hoàn toàn như dự liệu của Diệp Thần Hi, đấu lịch sử giữa Lạc Hoa Từ cùng Hoa Hạ năm đó, chiến đội Lạc Hoa Từ tập thể ai nấy đều thi đấu trong tình trạng tinh thần căng thẳng, bên Hoa Hạ không khí lại nhẹ nhàng thoải mái. Đến cuối cùng, bởi vì một sai lầm của Lam Vị Nhiên khiến cho Lưu Xuyên chớp lấy cơ hội phản công, trực tiếp phủ định toàn bộ ưu thế lúc ban đầu của Lạc Hoa Từ, cũng phá nát cả ba tuyến tấn công của đối phương...
Đây chính là điểm đáng sợ của Lưu Xuyên, nam nhân này sẽ không dễ dàng chấp nhận thua cuộc, dù cho đang ở hoàn cảnh bất lợi, chỉ cần cho Lưu Xuyên cơ hội, người này sẽ dốc toàn lực lật ngược thế cờ.
Lạc Hoa Từ thua trong tiếc nuối...
Chỉ kém một chút nữa thôi vậy mà... một chút chênh lệch ấy lại trực tiếp tước đi tư cách bước vào chung kết của bọn họ...
Kết thúc trận đấu, chiến đội Hoa Hạ lịch sự đến bắt tay với người của Lạc Hoa Từ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

