Lần này kẹt xe suốt hai mươi phút, Lý Tưởng đứng trú mưa nhắn tin trò chuyện với Tần Dạ suốt hai mươi phút...
Tần Dạ mỉm cười trả lời "Ừ."
Xe của chiến đội bắt đầu chuyển bánh, Tần Dạ cách cửa sổ vẫy tay chào tạm biệt Lý Tưởng, bên kia Lý Tưởng vẻ mặt không tha vẫy tay chào lại.
Di động lại báo có tin nhắn mới "Khách hàng thân mến, 500 tin nhắn trong thuê bao trọn gói tháng này của ngài đã được dùng hết..."
Lý Tưởng sửng sốt hồi lâu, bất giác phì cười—— chỉ có hai mươi phút thôi mà mình với Tần Dạ nhắn tin qua lại hơn cả trăm cái... Nhưng mà, mặc dù dùng sạch số tin nhắn trong gói thuê bao tháng này, tâm tình Lý Tưởng lại vui sướng thỏa mãn vô cùng!
Cậu thậm chí hi vọng xe của chiến đội Trường An cứ tiếp tục kẹt lại thêm nửa tiếng nữa, như vậy cậu với Tần Dạ có thể tiếp tục tán gẫu với nhau đủ thứ chuyện...
Bởi vì tâm trạng vui sướng, Lý Tưởng một đường vừa hát vừa đi bộ trở về trường.
Trở lại ký túc xá, phát hiện Ngô Trạch Văn cũng ở phòng 301, đang đứng cạnh Lưu Xuyên, hai người túm tụm một chỗ nhìn máy tính xem gì đó.
Lý Tưởng ngạc nhiên "Hai người đang nhìn gì đó?"
Lưu Xuyên nói "Đang nhìn trận đấu bên sân Thượng Hải, hôm nay Lão Tiếu đánh với Lạc Hoa Từ, đoàn chiến từ đầu tới đuôi diệt đoàn, thiệt là bất ngờ gì đâu."
Lý Tưởng hỏi "Hai người không xem trận của Trường An hả? Dạ Dạ thua lôi đài chiến đó."
Hôm nay thời gian diễn ra các trận đấu gần như trùng nhau, cho nên trên mạng chia ra vài kênh chiếu trực tiếp song song nhau, còn về lựa chọn xem trận đấu nào là quyền của khán giả.
Lưu Xuyên nói "Có, mới nãy là xem trận trực tiếp giữa Trường An với Đồng Tước đấy chứ, Tần Dạ thua cũng bình thường, lúc mới bắt đầu đánh với Thiệu đội Nga My đã bị mất cả ngàn điểm máu." Nói đến đây Lưu Xuyên tạm dừng, quay đầu nhìn Lý Tưởng "Cậu đi xem trực tiếp có gặp Tần Dạ không?"
Lý Tưởng hớn hở khoe "Có gặp! Nhắc cũng khéo, sau khi trận đấu kết thúc chiến đội của bọn họ bị kẹt xe, đậu gần chỗ tui trú mưa, tui có thấy Tần Dạ ngồi trong xe. Phải rồi, anh ấy nhờ tui nhắn với ông lần này chỉ ở Quảng Châu hai ngày nên không thể đi gặp chúng ta."
Lưu Xuyên gật đầu nói "Đội mưa trở về, chưa ăn cơm đúng không?"
Lý Tưởng gãi đầu "Vẫn chưa."
Lưu Xuyên nói "Vậy đi tắm trước đi, tôi với Trạch Văn cũng chưa ăn. Tắm xong chúng ta cùng đi ăn cơm."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



