Lưu Xuyên với Ngô Trạch Văn dự định đi lấy mắt kính trước rồi mới đi ăn, nên lúc này cả hai người bụng đều đói meo, vừa lúc gần cổng trường có một tiệm bán sủi cảo, Lưu Xuyên liền tranh thủ ghé ngang gọi ba phần sủi cảo mang về.
Ngô Trạch Văn thấy vậy thắc mắc "Sao lại mua đến ba phần?"
Lưu Xuyên giải thích "Mới nãy lúc đi thấy Tần Dạ lên mạng, tên Lý Tưởng kia vì ngồi chơi với thần tượng mình ngay cả cơm cũng không chịu đi ăn, nên sẵn mua một phần về cho cậu ta luôn."
Ngô Trạch Văn "..."
Cậu chàng Lý Tưởng quả nhiên là cúc cung tận tụy, vì cùng thần tượng chơi game có thể bất chấp bỏ bữa, tinh thần thiệt... đáng khen ngợi.
Hai người mang theo sủi cảo trở về ký túc xá, Ngô Trạch Văn chọn phần sủi cảo nhân thịt cải trắng về phòng dùng bữa.
Lưu Xuyên mở cửa phòng 301, thấy trong phòng chỉ có mỗi mình Lý Tưởng, liền bước đến gần đặt sủi cảo lên bàn cậu chàng, nói "Cậu đấy, chơi với Tần Dạ quan trọng hơn cả ăn cơm nữa à?"
Lý Tưởng ngồm ngoàm nuốt ực một cái sủi cảo, múc một muỗng nước lèo húp cái rột rồi mới quay sang nói "Tui với Dạ Dạ đang làm nhiệm vụ, đột nhiên gặp hai đứa lạ hoắc nhào vô cừu sát, Dạ Dạ ra tay xử lý hai thằng đó. Rồi sau thấy Cá lên mạng treo máy bên ngư mễ chi hương cũng bị tên nào đó giết chết, còn đang ngờ ngợ thì lại thấy trên kênh hảo hữu thông báo acc của ông với Trạch Văn bị người ta giết ngoài map dã ngoại."
Lưu Xuyên sờ cằm trầm tư suy nghĩ "Coi bộ đây là cố ý nhằm vào đội của chúng ta nhỉ?"
Lý Tưởng gật đầu "Chắc vậy, nếu không làm sao trùng hợp cả đám đều bị tấn công vậy."
Lưu Xuyên quay lại nhìn màn hình, đăng nhập vào tài khoản.
Vào game, thấy Lưu Danh Bách Thế vẫn còn đứng ở Tần Châu, hiển nhiên sau khi bên luyện cấp nhận được tin nhắn lập tức rời mạng. Bị giết một lần trừ 5% kinh nghiệm, cấp lên càng cao kình kinh nghiệm cần để thăng cấp càng nhiều, lần này mất hết 5% tương đương kinh nghiệm treo máy cả buổi chiều của bên lò luyện thành công không.
Thảo nào anh chàng luyện cấp giọng điệu nhắn tin ai oán tới vậy, cả buổi chiều vất vả treo máy biến thành công cốc, vô duyên vô cớ lại phải tăng thêm giờ làm việc, là ai cũng sẽ khó chịu.
—— Là ai ám sát bọn họ nhỉ?
Lưu Xuyên vẻ mặt đăm chiêu vừa nhai sủi cảo vừa tự hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


