Hoa Hạ với Tuyết Lang ở sân thi đấu Quảng Châu bị cạo trọc đầu, tin tức này nhanh chóng trở thành bản tin đầu đề ngày hôm nay của các trang web chuyên đưa tin về eSports.
Hôm nay là sinh nhật Tô Thế Luân, Tiếu Tư Kính đã đặt sẵn nhà hàng cùng bánh kem mừng sinh nhật từ trước, cộng thêm đánh thắng trận đấu đoạt được 9 điểm, Thất Tinh Thảo hôm nay có thể nói là song hỷ lâm môn, thành viên cả đội ai nấy đều mang nét mặt tràn đầy vui sướng hưng phấn.
Lương Tân Hải vẫn như trước cười đến ngại ngùng "Hôm nay Hoa Hạ quả thực phát huy không tốt, nhưng đây chỉ là bắt đầu, chúng tôi sẽ tiếp tục cố gắng."
Đối lập với hình ảnh một Dương Kiếm nổi giận đùng đùng trực tiếp rời đi sau khi trận đấu kết thúc lần trước thì hành động ngày hôm nay của hai vị đội trưởng sau khi thua trận này mới thực sự là một đội trưởng đủ tư cách.
Lưu Xuyên nhìn biểu hiện của Lương Tân Hải trong buổi phỏng vấn ngắn, nhịn không được bật cười.
—— Làm tốt lắm Tiểu Lương, có thể nhìn thẳng vào thất bại của mình, bình thản đối mặt với mọi chướng ngại, như vậy mới ra dáng một đội trưởng chứ! Con đường phía trước của cậu còn rất dài, tôi không thể cùng cậu đi tiếp được, nhưng tôi tin cậu, tin chắc cậu sẽ gánh vững Hoa Hạ, không để cho những người ủng hộ Hoa Hạ thất vọng!
***
Vừa rời khỏi hội trường thì trời đột nhiên đổ mưa to tầm tã.
Cơn mưa đến bất thình lình khiến cho rất nhiều khán giả vừa bước ra không kịp đề phòng ướt hết cả người, nhiều người quên mang theo ô chen chúc nhau tránh mưa ở cổng sân thi đấu, lúc này rất khó gọi được taxi.
Lý Tưởng đề nghị cả bọn đi xe điện ngầm trở về, nhưng trạm điện ngầm cách nơi này có hơi xa, chạy đến đó chắc chắn là ướt nhẹp hết cả người rồi... Nhưng ở lại đây dứng chờ xe cũng không phải cách hay, xung quanh ai nấy cũng đều ngóng đón xe, nhiều người như vậy thì đến ngày tháng năm nào mới tới phiên bọn họ.
Cân nhắc lợi hại một phen, Lưu Xuyên quyết định đi xe điện ngầm, ba nam sinh liền đội mưa cùng nhau chạy về phía trạm điện ngầm.
Chạy hồi lâu rốt cuộc đến trạm điện ngầm, lúc này cả ba người đều ướt như chuột lột, từ đầu tới chân đều chèm nhẹp.
Đáng thương nhất là Ngô Trạch Văn, mắt kính bị dính nước mưa, thở ra khiến tròng kính bám một tầng sương mù trắng xoá che mất chẳng thấy đường mà đi, lúc xuống cầu thang suýt chút nữa là té nhào, mắt kính trên mũi cũng theo quán tính văng xuống đất, bị một ông chú đi đường vội vã bước ngang đạp cái rắc một phát —— nát bét...
Ngô Trạch Văn "..."
Thực sự là xui muốn chết...
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


