Vân phi dương đột ngột xuất hiện khiến Giang Thiếu Khuynh đột nhiên nhớ lại một đoạn ký ức phủ bụi năm xưa....
Lần đó cãi nhau với Từ Sách giữa chừng liền tan rã không vui, chẳng những cúp ngang điện thoại lại tự ý rời khỏi công hội, làm như vậy thực sự có chút xúc động. Nhưng Từ Sách cứ luôn như vậy, nói chuyện chẳng bao giờ nghĩ đến cảm nhận của người khác, ngay mặt dội nước lã, lần nào cũng khiến Giang Thiếu Khuynh khó chịu trong lòng.
Tính cách của Giang Thiếu Khuynh thuộc dạng nghiêm túc, không biết nói những lời ngon ngọt dễ nghe, sau lần đó gặp lại trong game Từ Sách vẫn luôn kéo anh thăng cấp, sau khi max cấp còn tự mình mang anh đi đánh cạnh kỹ trường, từ chiến giới một thăng lên chiến giới bảy, anh cứ tưởng hai người họ có thể trở thành bạn bè với nhau...
Lại không ngờ Từ Sách vẫn xem thường anh hệt như lúc trước.
"Trình độ cỡ như cậu mà đòi đi thi đấu chuyên nghiệp? Ngay cả tôi cậu còn đánh không lại!"
"Cậu đừng hoang tưởng nữa, trình độ của cậu chỉ là một con gà nhép so với đám tuyển thủ chân chính kia thôi! Cậu mà lên sân thi đấu chắc chắn sẽ bị bọn họ giết đến sống đi chết lại, làm ơn tự biết mình biết ta chút được không?"
Mỗi một câu đều rét lạnh đến tận xương, giống như dùng mũi dao sắc nhọn đục khoét vào sâu bên trong trái tim mềm mại...
—— Đúng vậy, tôi thua kém cậu, cái gì cũng không bằng cậu, tôi biết rõ khoảng cách giữa chúng ta lớn cỡ nào.
—— Nhưng tôi cũng có ước mơ của mình, tôi cũng muốn vì nó mà cố gắng một lần, tôi không muốn nghe cậu chế nhạo tôi!
Giang Thiếu Khuynh vốn cứ ngỡ cả hai cùng nhau chơi game lâu như vậy, coi như đã phần nào cải thiện quan hệ giữa hai người. Bọn họ không còn ở lứa tuổi mười mấy bồng bột nữa, Từ Sách cũng chín chắn hơn lúc trước rất nhiều, có lẽ bọn họ có thể trở thành bạn của nhau... Dù sao có thể ngồi chung bàn ba năm âu cũng là một loại duyên phận không phải sao...
Nhưng... sau khi nghe những lời Từ Sách nói lần đó, Giang Thiếu Khuynh mới chợt hiểu ra.
Cho đến tận bây giờ, cậu ấy chưa từng xem mình là bạn...
Dù cho bản thân mình có cố gắng đuổi theo bước chân của cậu ấy, dè dặt bản thân ở bên cạnh cậu ấy cỡ nào đi nữa... Từ Sách vẫn là như cũ ở tít trên cao nhìn xuống, vẫn luôn xem thường chính mình.
Nếu đã như vậy, miễn cưỡng duy trì quan hệ bạn bè còn có ý nghĩa gì nữa?
Thế nên sau khi rời khỏi công hội, Giang Thiếu Khuynh mới không liên hệ với Từ Sách nữa. Vài lần sau đó Từ Sách cũng có gọi điện thoại, Giang Thiếu Khuynh bởi vì bận việc huấn luyện nên không đón nghe. Mãi cho đến ngày chiến đội Càn Khôn chính thức giải tán, Giang Thiếu Khuynh cầm mấy ngàn tiền lương trong tay đứng ở đầu đường trong ngày đông giá rét, chợt nhớ đến lời mà Từ Sách đã nói——
"Cậu nghe tôi, đừng có đi cái chiến đội hạng ba đó, thành tích của bọn họ kém lắm, cậu chui đầu vào đó chỉ phí thời gian thôi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



