Lưu Xuyên đương nhiên sẽ không kể lại chi tiết chuỗi ngày gian nan trong quá khứ của mình cho Ngô Trạch Văn, chuyện ngày xưa của anh rất dài... nào là những oanh oanh liệt liệt năm đó ở Khu 1 Điện Tín, chuyện về sư phụ, về đồng môn của anh, rồi chuyện ân oán tình cừu giữa các công hội với nhau... muốn kể lại có khi mất một ngày một đêm cũng nói không xong.
Lưu Xuyên giải thích với Ngô Trạch Văn chủ yếu là về nguyên nhân mình tạm nghỉ học và tại sao rời khỏi đội ngũ.
Ngô Trạch Văn chăm chú lắng nghe, cậu phát hiện Lưu Xuyên kỳ thật là một người rất kì lạ, cả ngày đều mỉm cười thoạt nhìn như chẳng để tâm tới bất cứ cái gì, nhưng thực tế thì nam nhân ngồi trước mặt mình đã từng nếm trải rất nhiều bước ngoặc thăng trầm. Anh là người có nguyên tắc, có quyết đoán của riêng mình, vì lý tưởng của bản thân anh có thể dứt khoát gọn gàng cắt đứt mọi ràng buộc quanh mình, nếu đổi lại là người khác, rất hiếm có ai có thể làm được một cách dứt khoát như vậy.
Ngô Trạch Văn buộc miệng hỏi "Làm đội trưởng nhiều năm như vậy, anh có cảm thấy mệt không?"
Lưu Xuyên nghe, bất giác giật mình...
——— Có mệt không?
Lưu Xuyên cũng là một người bình thường, không phải người sắt hay người máy, mỗi ngày đều phải quan tâm vô số chuyện như vậy làm sao có thể không mệt mỏi? Anh mệt muốn chết đi ấy chứ, nhưng lại không có biện pháp... Làm đội trưởng, anh nhất định phải đỡ các trọng trách này trên vai mình. Từ 18 tuổi đến 23 tuổi, suốt năm năm làm đội trưởng, mệt rồi cũng quen.
Nhìn vào ánh mắt thực lòng của Ngô Trạch Văn, Lưu Xuyên bất giác nở nụ cười, nhóc này lúc quan tâm người khác biểu tình cũng thật lòng hệt như khi nghiên cứu thảo luận vấn đề học thuật gì đấy...
Mà thôi, nếu Trạch Văn đã biết thân phận của anh rồi, cũng không cần phải che giấu trước mặt cậu ấy nữa, liền nói thẳng "Tất nhiên là mệt rồi, đa số đội trưởng đều là như vậy cả, bề ngoài thoạt nhìn vinh quang vô hạng, nhưng ở sau lưng thì mệt như chó vậy. Tuy mệt nhưng mà vẫn vui, những lúc mang theo đội ngũ lên đài nhận cúp, cảm thấy có mệt cỡ nào cũng đáng giá.
Làm chuyện mình thích thì dù có vất vả cỡ nào cũng đều đáng giá cả.
Ngô Trạch Văn suy nghĩ một lát, lại hỏi "Nếu anh thích Võ Lâm như vậy, cũng yêu thích thi đấu, vậy chuyện anh nghỉ rời đội thật sự chỉ là để trở lại trường học xong đại học? Chờ đến sau khi tốt nghiệp anh sẽ trở về đúng không? Giống như Trương Thư Bình trở lại làm bình luận ấy?"
Lưu Xuyên trêu ghẹo "Thám tử Ngô lần này lại suy luận dựa trên cái gì đấy?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)