07.
Là Đỗ Triều Huy hẹn gặp mặt tôi, đúng là hiếm lạ. Anh ta ăn mặc chỉnh tề, ánh mắt giả vờ đáng thương: "Thanh Thanh, anh không muốn chia tay, là cô ta quyến rũ anh!"
Tôi nghe thấy giọng nói của anh mà buồn nôn nhưng vẫn cố nén mà mở miệng: "Em không thể ở bên cạnh anh nữa!" Đây là lời thật long duy nhất mà tôi nói với Đỗ Triều Huy.
Nhưng anh ta đột nhiên nắm lấy cổ tay tôi, giả tạo nói: "Thanh Thanh, em không tin anh sao? Thật sự cô ta đã cố tình quyến rũ anh, cô ta vọng tưởng có thể gả vào Đỗ gia!"
Tôi hất tay của anh ta ra, tức giận đến bật cười: "Anh có tin những lời này không hả?"
Đỗ Triều Huy cũng không thèm giả vờ nữa mà trách ngược lại tôi: "Tôi ngủ với bọn họ không phải là vì cô sao? Quen biết nhau lâu như vậy rồi mà không cho ta đụng vào cả một ngón tay, có cô gái nào như em chứ?"
Tôi không quan tâm anh ta chỉ chỏ tôi, chỉ hỏi tiếp: "Ngủ cùng bọn họ?"
Tôi siết chặt bút ghi âm, rất muốn đạp cho tên khốn nạn này xuống địa ngục. Nhưng Đỗ Triều Huy lại cho rằng tôi đang ghen, khinh thường nói: "Lâm Chi Thanh, bây giờ cô có quỳ xuống cầu xin tôi cũng vô dụng mà thôi. Cô nhớ kĩ lấy, là tôi đá cô!"
Vừa dứt lời, anh ta nhéo cằm tôi, kiêu ngạo nói: "Nếu không phải do người nhà sắp xếp, ai thèm quan tâm đến khúc gỗ như cô chứ? Cũng chỉ có tên Nguyễn Trì coi cô là báu vật mà thôi!"
Còn không đợi tôi gạt tay anh ta ra thì Nguyễn Trì đã xông tới, đấm một quyền vào mặt Đỗ Triều Huy khiến anh ta ôm mặt nhìn chằm chằm Nguyễn Trì, ánh mắt hung ác.
Tôi tiến lên một bước định chắn trước mặt Nguyễn Trì nhưng lại bị anh kéo xuống đứng sau lưng anh.
Ánh mắt Đỗ Triều Huy như rắn độc, oán hận nói: "Ở trước mặt tôi thì giả vờ thanh cao, trong sạch nhưng thật ra cô đã lén lút với tên khốn này rồi, đúng không?"
Giọng nói của Nguyễn Trì lạnh lùng, nghiêm nghị đáp: "Mày đừng mở miệng là cắn loạn, tôi chỉ làm việc mà một sinh viên gương mẫu nên làm thôi! "
Tôi không nhìn thấy vẻ mặt của cậu ta cũng chỉ tưởng tượng mà thôi giống hệt cô gái đó, người con gái cho dù cơ thể cô ấy đầy vết bầm tím nhưng vẫn dịu dàng, sạch sẽ.
"Còn giả vờ gì nữa? Mày còn tưởng rằng tao không biết mày là người thường xuyên bình luận đầu tiên à?" Đỗ Triều Huy cười nhạt giễu cợt: "Tên nghèo kiết xác như mày lại còn bày đặt. Mẹ mày nuôi dạy được một con sói mắt trắng như mày đúng là tốn công vô ích! Thật là phí công!"
Tai Nguyễn Trì chợt đỏ ửng.
Tôi lạnh mặt, giọng nói cũng không cảm xúc: "Anh cứ việc điều tra thoải mái đừng tung tin đồn vô căn cứ khi không có bằng chứng gì chứ? Chúng ta đã chia tay, dễ hợp dễ tan thôi. Tiết học sắp kết thúc rồi." Tôi ngừng nói, cũng không cần phải tiếp tục câu chuyện là gì.
Đỗ Triều Huy nhìn về phía tòa nhà dạy học rốt cuộc cũng không còn mặt mũi nào để gây chuyện nữa.
08.
"Thật xin lỗi!"
"Thật xin lỗi!"
Tôi và Nguyễn Trì đồng thời mở miệng. Tôi giương mắt nhìn lúc này mới phát hiện trên mặt cậu ta cũng đỏ ửng có lẽ là do bị dt chọc giận.
Tôi đổi chủ đề: "Cậu là người đầu tiên thật sao?"
Nguyễn Trì ngượng ngùng lầu bầu một tiếng.
"Thêm Wechat đi!" Tôi dừng lại một chút: "Tôi sẽ trả lại toàn bộ số tiền kia cho cậu!"
Trong mắt Nguyễn Trì lóe lên tia sáng, ngoan ngoãn đưa mã QR ra, nickname của cậu ta là Trì Ngư.
Chờ thêm bạn xong, cậu ta mới nói: "Nhà tôi có tiền, cậu không cần phải trả lại tôi đâu!"
Hơn 200.000 tệ không phải là số tiền nhỏ, ba mẹ Nguyễn Trì kiếm cũng không dễ dàng, tôi nhanh chóng chuyển tiền cho cậu ta và nhắn: "Dùng tiết kiệm một chút!"
Lúc này, Nguyễn Trì mới nhận tiền. Xem ra những việc tôi làm cũng không tệ ít nhất là không khiến bạn học Nguyễn cảm thấy tủi thân.
"Vậy tôi mời cậu ăn cơm nhé?" Nguyễn Trì ngước mặt lên nhưng giọng điệu cẩn thận của cậu ấy lại khiến người ta cảm thấy giống như con chó nhỏ mắc mưa vậy.
Tôi lắc đầu nói cảm ơn thấy ánh sáng trong mắt cậu ta cũng tối xuống.
Người Nguyễn Trì thích là ‘Thanh Hà’ trên mạng một cô gái giả vờ hiền lành còn Lâm Chi Thanh trong thực tế lại là một người ác độc, sẵn sàng quơ đao giết kẻ ác.
09.
Tôi vừa mới chia tay thì ba tôi đã gọi điện thoại tới kêu tôi về nhà ăn cơm, ý đồ quả thực rất rõ ràng.
Lúc tôi về đến nhà, ba vẫn còn ở trong phòng làm việc, tôi mở cửa tiến vào. Ba tôi nghe thấy tiếng mở cửa nhưng cũng chỉ làm như không để ý tới, thản nhiên mài mực, vuốt phẳng tờ giấy rồi cầm bút viết xuống một chữ cho đến khi viết xong ông mới nói với tôi: "Chi Thanh, từ trước đến giờ con vẫn luôn hiểu chuyện!"
Tôi siết tay không nói một lời.
"Ba định nói Đỗ gia dù sao cũng là hào môn, con gả vào trong đó có thể hưởng phúc, không ngờ lại uổng phí công sức hết cả!" Ba tôi lại diễn dáng vẻ người cha từ ái, sau đó còn giả mù sa mưa nói: "Đợi chuyện này qua đi, ba sẽ tìm cho con người tốt hơn!"
Tôi không tin ba tôi không bản chất của Đỗ Triều Huy, xem ra Đỗ gia đã cho ba tôi không ít đồ tốt để ông ta sẵn sàng bán tôi hai lần liền.
Tôi giả vờ tủi thân, nói: "Rõ ràng anh ta làm loạn còn hắt nước bẩn lên con khiến cho các bạn học chỉ chỉ chỏ chỏ con."
Nghe thấy từ ‘Danh tiếng’ cha tôi mới ngẩng đầu lên khỏi bàn làm việc: "Chi Thanh, chuyện này coi như ba có lỗi với con. Căn hộ bên hồ mà ba đứng tên cũng cách trường con không xa, con cứ vào đó ở trước đi. . . Hôm khác ba sẽ chuyển nhượng chọn!"
Ba tôi nói ngắn gọn nhưng bàn tay siết chặt bút lông. Khiến ba tôi mất máu nhiều như vậy e rằng ông đang cực kỳ không cam lòng. Dù sao ba tôi đã dùng một số tiền lớn để mua căn hộ đó, muốn để lại cho đứa con riêng vào lễ trưởng thành.
"Hôm nay cũng may con không bận gì, bây giờ đi làm thủ tục luôn đi ạ!" Lúc này tôi mới cười một tiếng: "Đúng rồi, con nhớ rằng có một vài cửa hàng do mẹ để lại cũng ở khu vực đó, cũng làm thủ tục luôn đi ạ!"
Sắc mặt ba tôi xanh mét, lấy tay che ngực, buồn bực nói: "Hiếm khi con về nhà một chuyến, đang mệt mỏi cứ nghỉ ngơi đi đã!"
"Không sao ạ, con có thể đi luôn!" Có kẻ ngu mới để dê xổng mất.
Sau khi tôi ra ngoài, nghe thấy tiếng đập vỡ trong phòng làm việc vang lên, tôi hài lòng nhếch môi, xem ra ba tôi cũng không biết cách nhẫn rồi.
Ngày hôm sau, con dâu trưởng của Đỗ gia tới nhà thăm hỏi. Chị ta lịch sự nắm tay tôi, vô tình cởi chiếc vòng pha lê xuống đeo vào cổ tay tôi, khen: "Đúng là chiếc vòng này rất hợp với các cô gái trẻ tuổi!"
Tôi chỉ nói không cần, chị dâu trưởng nhà Đô gia xụ mặt nói: "Là Đỗ gia không có phúc, có lỗi với em. Chẳng lẽ em cũng muốn phân chia rạch ròi với chị như vậy à?"
Tôi đẩy tay chị ta, ngây thơ nói: "Chị nói linh tinh gì vậy chứ!"
Lúc này chị dâu Đỗ gia mới nở nụ cười, nói: "Vậy buổi tiệc ngày mai ở Đỗ gia, em nhớ phải tới đấy, nếu không chị sẽ giận đó!"
Đối với Đỗ gia, chuyện gì cũng có thể giải quyết thông qua làm ăn, tặng một chiếc vòng là muốn làm tôi yên tâm. Dĩ nhiên tôi cười đồng ý, nhưng thám tử tôi mời cũng đã tra được, đúng là vở kịch ‘Ly miêu tráo thái tử’. Bữa tiệc ngày mai chính là thời điểm hoàn hảo để ‘Thái tử’ lên sân khấu rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

Hay