Nhân Nhân và Kỳ Kỳ vừa mong đợi lại vừa nghi ngờ mà đi đến đích đến.
Càng đến gần, mùi thịt thơm trên chóp mũi càng nồng đậm, trêu chọc con sâu háu ăn trong bụng bọn họ, rõ ràng vừa mới ăn cơm xong, nhưng cảm giác đói bụng lại bắt đầu ngo ngoe rục rịch.
Hai người theo bản năng nhìn nhau, Nhân Nhân ngoài ý muốn nói: "Thơm quá, tớ thế mà lại đói bụng."
Kỳ Kỳ không ngừng gật đầu: “Tớ cũng vậy, cảm giác bản thân còn có thể ăn hết năm cái bánh bao nhân thịt lớn.”
Hồ Tiêu cười nói: "Lúc này ở đây đã như vậy rồi, chờ lát nữa tới gần, nó mới gọi là mê người, màu sắc hương vị đều đủ cả.”
"A a a a, đừng nói nữa, nước miếng của tớ không chịu nổi." Quách Hạ nói xong liền chuyển sang chế độ chạy nước kiệu.
Không mau đến ăn thì mới bị điên đấy!
Trong số các gian hàng đầy màu sắc, chiếc xe bán đồ ăn màu hồng phấn của Cẩm Ninh rất khác người, màu sắc hồng hồng phấn phấn, hình dáng nuột nà, trông không tương thích với màu sắc xung quanh nhưng lại tự tạo thành phong cảnh riêng khiến người nhìn phải sáng mắt.
Sau khi nhóm người họ đứng thở hổn hển trước cái xe xong, Nhân Nhân lập tức nhìn về phía gian hàng.
Tuy rằng đều là quán ven đường nhưng thực ra cô ấy lại có yêu cầu cao về vệ sinh, qua nụ cười trên môi cô ấy có thể thấy, gian hàng trước mặt sáng bóng như đồ mới khiến người ta không khỏi kinh hỉ.
Lại nhìn những cây xúc xích nướng nằm an tĩnh trên vỉ nướng trắng bạc, lớp da vàng óng, phần thân nứt ra, mắt thường cũng có thể nhìn thấy được lớp bên trong mềm múp, nước thịt oánh nhuận đang uốn lượn trên toàn thân dưới nhiệt độ cao, phảng phất như được phủ một lớp óng ánh khiến người ta không thể rời mắt.
Khi nước mỡ nhỏ giọt va chạm với than củi phát ra âm thanh xèo xèo, ngay lập tức kích thích mùi thơm ngào ngạt, nếu tinh tế ngửi, có thể phẩm ra được một chút hương thơm trái cây, êm dịu mà dai dẳng, thấm vào ruột gan.
Tận mắt nhìn thấy, lại càng rõ ràng cụ thể hơn nhiều so với những gì đồng bạn miêu tả, là tác động trực tiếp nhất đánh sâu vào cảm quan và khứu giác.
Aaaa, muốn ăn!
"Oa, thơm quá đi." Kỳ Kỳ và Nhân Nhân đồng thời phát ra tiếng than thở thèm muốn.
Hồ Tiêu cùng Quách Hạ kiêu ngạo hất cằm: "Thế nào, không hề lừa gạt các cậu chứ."
"Bà chủ, cho chúng tôi 4 cây, ăn luôn tại chỗ!" Nhân Nhân dùng hành động để trả lời bọn họ.
Cẩm Ninh vui vẻ đáp ứng, bóc thêm hai cây xúc xích ra nướng, chưa đầy một phút đã nướng xong.
"Oa, bà chủ nướng nhanh quá, than củi của chị có phải được đặc chế không, em ngửi thấy có mùi thơm của trái cây, rất tươi mát sảng khoái.”
Cẩm Ninh mỉm cười nói: “Đúng vậy, nó có thể làm tăng hương vị của xúc xích nướng.”
"Oa, hương vị tươi ngon đến nỗi rụng cả lông mày!" Sau khi cắn miếng đầu tiên, Nhân Nhân giơ ngón tay cái lên khen ngợi.
"Xác thật rất tươi ngon, ngon hơn bất kỳ cây xúc xích nướng nào mà mình từng ăn." Kỳ Kỳ ăn xong một miếng liền trực tiếp lọt hố.
"Lúc đầu, khi nghe Tiêu Tiêu nói giá, tớ còn tưởng bọn họ bị lừa, nhưng hiện giờ xem ra là kiến thức mình nông cạn, xúc xích nướng của bà chủ nhỏ thực sự rất ngon, thơm hơn gấp trăm lần so với xúc xích thuần thịt của mẹ em làm.”
Cẩm Ninh cười nói: “Tôi luôn tự tin với món xúc xích nướng của mình, có thể được mọi người công nhận là vinh hạnh của tôi.”
"Bọn em rất thích, từ giờ trở đi chỉ ăn xúc xích nướng nhà chị thôi, vẫn có thể một tuần ăn một lần được.”
"Chúc chị buôn bán phát đạt, tạm biệt."
"Bái bai."
Cẩm Ninh nhìn họ rời đi, tâm tình cảm thấy lâng lâng.
Vừa mở quán đã bán được 28 cây, nếu tiếp tục với tốc độ này thì nhiệm vụ bán 100 cây sẽ hoàn thành trong ngày hôm nay, thật tuyệt vời!
Lúc đi về đầu phố, bốn người đã ăn hết phân nửa cây xúc xích nướng, Hạ Anh đã tiến về phía họ, cười lớn: “Ôi, đều ăn hết rồi.”
Bốn người đồng loạt gật đầu, Quách Hạ nuốt miếng xúc xích nướng vào miệng, hỏi cô ấy: "Cô Hạ Anh đi đâu vậy?"
"Đi ăn xúc xích nướng mà mấy người nói đấy, có phải ở đằng kia không?" Hạ Anh chỉ về phía cuối phố.
"Đúng đúng đúng, ở cuối con phố, đi mấy bước liền có thể nhìn thấy một màu hồng phấn, chủ quán là một chị gái nhỏ." Hồ Tiêu nhiệt tình miêu tả.
"Được, vậy tôi lập tức đi đây, hẹn gặp lại."
Hạ Anh nói xong liền bước nhanh về phía cuối phố.
Ban đầu cô ấy chỉ định đi xem náo nhiệt, coi đó có phải là cửa hàng của người nổi tiếng trên mạng như mình nghĩ hay không.
Suy cho cùng, những người trẻ lập nghiệp trong hơn một năm qua giống như cá diếc qua sông, cứ đến rồi đi, một khi bán đắt thì đều là cửa hàng của người nổi tiếng trên mạng, mau nổi cũng mau hết thời.
Cô ấy chỉ coi mấy lời của mấy cô bé đó nói là khoa trương, chạy theo xu hướng mới đến nếm thử, không có ý định ăn lâu dài.
Cô ấy đã bán đồ ăn vặt hơn mười năm rồi, đã làm đủ loại món, nhiều ít cũng biết giá nhập hàng của các loại nguyên liệu nấu ăn, nên tuyệt đối sẽ không mắc mưu.
Nhưng mới vừa rồi, những cây xúc xích nướng trên tay bọn họ đã khiến cô ấy thèm thuồng.
Lớp vỏ vàng thơm, mặt bị cắn oánh nhuận nước thịt, lớp mỡ óng ả uốn lượn từ phần thân đến que tre trong giấy thấm dầu, nếu cắn một miếng thì chắc ngon lắm.
Chưa kể mùi thịt cứ quanh quẩn trong không khí, từ như có như không đến nồng đậm trên chóp mũi.
Aaa, không thể nghĩ nữa, đầu lưỡi sắp bị chết chìm trong nước bọt rồi.
Hai chân Hạ Anh như bị mê hoặc, không khỏi di chuyển nhanh hơn.
Một phút sau, cô ấy đã tới trước quầy hàng của Cẩm Ninh.
Cô bé đang chăm chú nhìn những cây xúc xích nướng trên vỉ, ánh mắt giống hệt cô ấy lúc này, mang theo khao khát mãnh liệt với xúc xích nướng, mũi cô ấy hơi phập phồng, hấp thụ mùi hương thơm phức.
Cảm giác giống như nướng xong không có ai ăn thì mình sẽ tự ăn vậy.
Đừng hỏi, nếu hỏi thì đó là kinh nghiệm nói lên.
Ở phố ăn vặt, hiếm có chủ quán nào muốn tự mình ăn đồ ăn của mình, bởi mỗi ngày đều bán đồ ăn lặp đi lặp lại, chỉ nhìn và ngửi thôi cũng thấy ngán rồi.
Có thể khiến chủ quán muốn ngừng không được, vậy chắc món đó phải ngon đến mức ăn mãi không chán.
"Bà chủ, cho một cây xúc xích nướng."
Cô ấy không chút do dự mở miệng gọi món, rồi dứt khoát quét mã QR thanh toán.
Cẩm Ninh nhìn loạt thao tác nước chảy mây trôi của gương mặt xa lạ này, cả người ngây ngẩn, giống như muốn nói, cô ấy không chê đắt sao?
Không trách cô sẽ kinh ngạc, từ khi cô bắt đầu mở quầy hàng, ngoại trừ hai cô gái trẻ thoạt nhìn có tiền kia, tất cả những khách hàng khác đều thắc mắc về giá cả.
Tựa như nhìn ra tâm tư của của cô, Hạ Anh trầm tư giải thích: “Đừng ngạc nhiên, tôi là được người ta giới thiệu tới, vừa mới đến gần đã tưởng tượng ra mùi vị xúc xích nướng của cô, nên mới thèm, mau đưa cho tôi đi. "
“Ôi, được ạ, xin cô đợi một lát.” Cẩm Ninh hành động nhanh chóng.
Lời giải thích này có lý, không có gì xấu khi khách cũ mang khách mới tới!
"Nhiệt độ vừa phải, có thể trực tiếp ăn luôn." Cẩm Ninh nhắc nhở khi đưa xúc xích nướng.
“Được, cảm ơn."
Hạ Anh nóng lòng cắn một miếng lớn, khoảnh khắc xúc xích nướng va vào hàm răng, cô ấy lập tức bị kinh diễm.
Nước thịt tràn đầy đúng như cô ấy tưởng tượng, một cắn liền bùng nổ, tràn ngập khắp khoang miệng, mang theo hương vị hòa quyện độc đáo của thịt tươi và gia vị bí mật, đánh sâu vào vị giác.
Thịt giòn xốp, thỉnh thoảng trộn lẫn với một hoặc hai viên thịt thái hạt lựu, khiến mỗi lần nhai sẽ có một hương vị khác nhau, ngậy nhưng không ngấy, giòn dai nhưng không dính răng, thật sự ăn rất ngon, là cái loại ngon mà không có ngôn ngữ nào hình dung được chính xác.
Sau khi nuốt miếng đầu tiên, cô ấy giơ ngón tay cái lên một cách chân thành: "Thật sự rất rất ngon, xúc xích nướng này này chắc chắn là xúc xích thuần thịt gia công. Cô bé, tay nghề của cô có chút nghịch thiên nha. Nói thật, một cây xúc xích toàn thịt giá 20 tệ, thực sự không tính là đắt.”
Cẩm Ninh thích nhất những đánh giá thật lòng của khách hàng, những lời khen ngợi như vậy đều là sự công nhận cho sản phẩm của cô.
"Cảm ơn đã khích lệ, sự yêu mến của cô chính là niềm vinh hạnh của tôi."
“Thích, tôi rất thích.” Hạ Anh nói xong lại tiếp tục ăn một cách vui vẻ, trầm mê ăn từng miếng một.
"Đúng rồi, cô đã bán ở đây bao nhiêu ngày rồi?"
"Hôm nay là ngày thứ hai."
"Không tồi nha, chỉ hai ngày mà đã có khách quen, giờ lão Triệu thực sự phải phát sầu rồi."
Cẩm Ninh lộ vẻ nghi hoặc, Hạ Anh giải thích: “Tôi bán bánh bột lọc ở đầu phố gần lối vào, lão Triệu bán xúc xích nướng ở ngay bên cạnh tôi, bọn họ một nhà bốn người, mỗi người chiếm bốn vị trí đẹp nhất để bán xúc xích nướng. Đối với những thực khách đến đây, cứ 10 cây xúc nướng được bán ra thì có tới 9 cây đến từ nhà họ. Chỉ nhờ vào món này, gia đình họ đã kiếm được 100 vạn mỗi năm, ở quê cũng có vài tòa nhà nhỏ kiến trúc kiểu phương Tây.
Cẩm Ninh gật đầu, đây chính là độc quyền, với lượng người lớn như vậy, việc kiếm được 100 vạn mỗi năm thực sự rất dễ dàng.
"Nhưng cô không cần phải lo lắng, giá cả của cô khác, không có sự cạnh tranh, chỉ là cô có lợi thế hơn ông ấy, bởi vì xúc xích nướng của cô có chất lượng cao hơn. Về cơ bản, ai đã ăn rồi sẽ quay lại, cũng không có gì thay thế được, mà dạng xúc xích bột ông ấy bán lại rất tầm thường, được bán ở nhiều nơi, không phải là không thể thay thế.”
"Vâng, đúng vậy, tôi tự tin vào xúc xích nướng của mình."
"Tôi cũng có niềm tin vào xúc xích nướng của cô, ăn thực sự rất ngon, cố lên nhé cô bé."
"Cảm ơn cô đã động viên."
"Khách khí rồi, tôi phải về rồi, khi nào muốn ăn thì tôi sẽ lại tới."
"Vâng, cô đi thong thả."
Ấn tượng đầu tiên của Hạ Anh về Cẩm Ninh là rất tốt, tay nghề tốt, tính cách hiền lành, hơn nữa, xét theo dáng vẻ vui sướng vừa rồi của cô bé, hẳn là đã bị nghi ngờ không ít.
Có thể chịu đựng được áp lực như vậy, mà kiên trì bán sản phẩm chất lượng cao ở một nơi giá rẻ như phố ăn vặt, chỉ riêng bản lĩnh đó đã đè bẹp không ít người.
Chỉ cần kiên trì, theo thời gian, cô gái nhỏ chắc chắn sẽ tạo ra thế giới riêng của mình.
Hạ Anh quay lại quầy hàng của mình, nhớ lại hương vị của xúc xích, lơ đãng liếc nhìn quầy hàng xúc xích nướng bên cạnh.
Dù có vỏ ngoài cũng giòn vàng nhưng không có độ bông xốp như của Cẩm Ninh, phần bên ngoài đầy dầu mỡ, vì ruột toàn bột nên rất khô, mùi vị càng tệ hơn nếu không được thấm dầu, mà một khi nguội đi, phần thân sẽ trở nên xẹp lép mềm nhũn, chỉ nhìn thôi cũng không muốn ăn.
Trái lại xúc xích nướng của Cẩm Ninh, cả thị giác lẫn xúc giác đều cảm thấy giòn xốp cho đến khi ăn xong, chỉ cần cắn nhẹ một cái cũng cảm thấy căng đầy, cảm giác đó, thực sự rất tuyệt.
Không thể nghĩ nữa, không lại thèm mất.
Cô ấy vội vàng thu hồi ánh mắt, nếu nhìn tiếp, dư vị sẽ bị ô nhiễm.
Triệu Hoa thấy cô ấy quay lại, làm bộ lơ đãng hỏi: "Vừa rồi cô đi đâu vậy, có người mua hàng mà không thấy ai."
“Tôi đi thử món mới, xúc xích nướng giá cao ngất trời.” Hạ Anh đùa cợt.
Triệu Hoa hai mắt sáng lên: "Vậy cô thấy bị thua thiệt hay là đào được bảo bối?"
"Nói thế nào nhỉ, cũng bình thường, chẳng có gì đặc biệt cả, ăn cũng được, nhưng muốn làm lâu dài thì vẫn khó."
Cô ấy hiểu rõ nhất về tính ghen tị thường thấy giữa những người cùng nghề.
Trước khi nếm thử, cô ấy thực sự cho rằng người mới không thể chơi lại nhà họ Triệu, nhưng sau khi ăn thử, cô ấy lập tức lật ngược nhận thức.
Thương tiếc cô bé gặp khó khăn khi lập nghiệp, Hạ Anh đại khái đã giở chút thủ đoạn, tranh thủ thời gian cho Cẩm Ninh có thể đứng vững gót chân ở đây.
Đợi lượng khách hàng của cô bé ổn định, Triệu Hoa cho dù muốn làm gì cũng bất lực, vì sự lựa chọn của thị trường luôn có sức thuyết phục.
Nhưng không phải bây giờ, nếu như Triệu Hoa biết mình có đối thủ cạnh tranh mạnh, nhất định sẽ làm ra chuyện gì đó, cô bé thế lực đơn bạc, không thể đấu lại ông ta.
Triệu Hoa nghe xong, cười nói: “Trong nửa năm gần đây, bao nhiêu món ăn vặt của người nổi tiếng trên mạng đã đến chỗ chúng ta, không có một cái nào tồn tại lâu dài cả, nhiều nhất là một tháng, ít nhất là một tuần, xong chắc chắn phải đóng cửa, ai đến đây ăn uống mà không tính toán kỹ càng cơ chứ, một cây xúc xích nướng 20 tệ thực sự quá xa rời thực tế.”
“Người trẻ tuổi làm việc không phải đều như vậy sao, hùng hùng hổ hổ, vừa nghĩ ra một cái là làm luôn.” Hạ Anh cười phụ hoạ, tỏ vẻ tin lời ông ta nói.
Ngay từ đầu cũng không thuận lợi, bởi vì giá thành sản phẩm này thấp, lại không cần phải có kỹ thuật nấu nướng gì cả, dẫn đến có khá nhiều người cạnh tranh trong cùng loại mặt hàng.
Để có được chỗ đứng, ông ta đã chơi chiêu bán giá rẻ, đồng thời còn huy động cả gia đình cùng nhau bán xúc xích nướng, nghĩ rằng thay vì bị người khác phân luồng khách, không bằng để người nhà mình chiếm giữ những vị trí tốt khác nhau, cùng thu hút và phân luồng khách hàng.
Nếu ai buôn bán tốt hơn nhà ông ta, ông ta sẽ thuê người đi gây sự, tìm đủ các loại cớ để bôi xấu sản phẩm của người khác, hoặc tụ tập quanh quầy hàng cười đùa, khiến chủ quán phải khó chịu.
Các chủ quán đều buôn bán nhỏ lẻ, căn bản không chịu nổi bất kỳ sự quấy rối nào, với nguyên tắc “tránh voi chẳng xấu mặt nào”, họ chỉ có thể chuyển chỗ bán.
Dựa vào phong cách lưu manh này mà ngày càng ít người đến bán xúc xích nướng trên con phố này, một nhà bốn người dần dần trở thành “ông trùm” ở đây, gần như đã độc quyền thị trường xúc xích nướng tại đây.
Triệu Hoa là người tiếu lý tàng đao, cho dù không nghe thấy nguy cơ nào từ miệng Hạ Anh, nhưng vẫn dự định để con trai mình đi thăm dò thực hư.
*Tiếu Lý tàng đao: là trong nụ cười ẩn giấu đao kiếm, ý nói bên ngoài thì mềm mỏng nhưng bên trong chứa đựng gươm đao. Theo cách nói thông thường là: Bên ngoài cười nói nhưng bên trong nham hiểm giết người không cần gươm đao.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)