Sau khi cho ba ăn xong và nghe ông nói sắp được tan làm, Noãn Noãn liền gọi điện thoại cho mẹ.
“Mẹ ơi, ba sắp tan làm rồi, chúng con sắp về rồi ạ.”
Ở đầu dây bên kia, mẹ Cố nghe thấy giọng nói mềm mại ngọt ngào như sữa của con gái thì trái tim bà mềm nhũn đi.
“Mẹ biết rồi, Noãn Noãn thích ăn gì nào? Mẹ sẽ chuẩn bị cho con ngay.”
Cô ôm điện thoại trông vô cùng ngoan ngoãn: “Noãn Noãn không kén ăn đâu, món gì con cũng thích cả. Mẹ vất vả rồi, mẹ có món gì thích ăn không ạ? Con và ba sẽ mua về cho mẹ nhé.”
“Ở nhà cái gì cũng có cả, Noãn Noãn không cần lo lắng đâu...”
Mẹ Cố rất thích nghe con gái nói chuyện, thế là hai mẹ con bắt đầu tán gẫu đủ thứ chuyện qua điện thoại. Mẹ Cố hỏi Noãn Noãn hôm nay đã làm gì ở công ty của ba, cô liền dùng chất giọng sữa kể lại mọi việc mình đã làm một cách rất ngoan cho mẹ nghe.
Ba Cố vừa làm việc bên cạnh vừa lắng nghe cuộc trò chuyện giữa con gái và vợ, khóe miệng ông nở nụ cười hạnh phúc và cảm thấy bản thân càng thêm tràn đầy động lực.
“Ba ơi, mình có đi đón anh đi học về không ạ?”
Sau khi ba Cố tan làm, trên đường ngồi xe về nhà, Noãn Noãn cũng không quên mất anh trai của mình.
“Có chứ, Noãn Noãn cùng đi nhé?”
Cô ngoan ngoãn gật cái đầu nhỏ: “Vâng ạ, được ạ.”
“Anh tư đi đâu rồi ạ?”
Cô vẫn còn nhớ rõ những điều tốt mà anh tư dành cho mình.
“Anh tư của con học trung học, từ thứ hai đến thứ sáu đều ở ký túc xá trường đấy. Noãn Noãn có muốn đi thăm anh ấy không?”
Cục bông nhỏ ấm áp chớp chớp mắt, hàng lông mi cong vút rung rinh như cánh bướm đang vỗ, trông đẹp cực kỳ.
Cô ngồi ngay ngắn, trong đôi mắt xinh đẹp lóe lên những tia sáng li ti: “Có... có được không ạ? Liệu có làm phiền anh tư không ba?”
“Không đâu, mình đi vào lúc anh ấy tan học là được. Nếu Noãn Noãn muốn đi thì ăn cơm xong tối nay chúng ta qua đó nhé.”
Cô nhóc ngoan ngoãn gật đầu rồi nhắc nhở: “Phải mang quà cho anh tư nữa ạ.”
Ba Cố cười cười xoa cái đầu xù mềm mại của cô.
“Được, thẻ của Noãn Noãn đang ở chỗ ba, con muốn mua gì cho anh tư cũng được hết.”
Vừa nói, ông vừa đưa một chiếc thẻ ngân hàng cho Noãn Noãn: “Trong này là tiền tiêu vặt ba cho con, còn có cả quà gặp mặt của mấy người bác người chú tặng con ở công ty lúc trước nữa. Tất cả đều được gửi vào thẻ này cho con rồi, Noãn Noãn cầm lấy đi.”
Cô vội vàng lắc đầu, đôi mắt to mọng nước trong veo sáng rực, giọng nói mềm mại mà cuống quýt từ chối: “Không cần đâu ạ, Noãn Noãn không cần tiêu tiền đâu.”
Ông cụ Cố cố ý xị mặt xuống rồi bảo: “Chuyện này sao mà được chứ. Các anh của con đều có tiền tiêu vặt riêng mà, sao Noãn Noãn lại không có được? Trẻ con nhà họ Cố chúng ta đều được đối xử công bằng như nhau, các anh có thì con cũng có.”
Noãn Noãn mở to mắt, nghiêng đầu hỏi lại: “Các anh đều có ạ?”
Hai người lớn dứt khoát gật đầu. Họ cũng không nói dối, chỉ là trong chiếc thẻ đưa cho cô này là tổng số tiền tiêu vặt tích lũy từ lúc cô chào đời đến nay, hơn nữa còn không phải chỉ của một người cho, cộng lại chắc cũng tầm hai triệu tệ.
Tiền tiêu vặt mỗi tháng của đám trẻ nhà họ là một trăm nghìn tệ.
Noãn Noãn không hề hay biết, nghe thấy các anh đều có thì cô mới nhận lấy chứ cũng không hỏi trong đó có bao nhiêu tiền. Dù sao hiện giờ cô cũng chẳng có khái niệm gì về những con số hàng trăm nghìn hay hàng triệu cả.
Dĩ nhiên Noãn Noãn cũng không tiêu xài lung tung mà cô đã lên kế hoạch hết rồi. Cô sẽ mua quà cho các anh, còn phải mua quà cho cả ba mẹ, ông nội và cả chú thím nữa.
Xe chạy đến trường của Cố An thì vừa lúc tan học. Noãn Noãn dùng đôi tay nhỏ bấu vào cửa sổ xe, cái cằm tinh tế đặt lên mu bàn tay, đôi môi hồng thịt mọng mím lại, đôi mắt to đen trắng rõ ràng chăm chú nhìn chằm chằm vào cổng trường.
“Anh ơi...”
Cuối cùng cũng nhìn thấy Cố An, Noãn Noãn nắm lấy ngón tay ba nhỏ giọng gọi.
Cô vẫn còn nhớ lời anh trai nói lúc trước là không được gọi cậu ấy là anh ở bên ngoài. Thế nên cô không để người ngoài nghe thấy và cũng không xuống xe đón người.
Ba Cố xoa mái tóc ngắn mềm mại của cô, mỉm cười nhìn cậu con trai đang bước ra từ cổng trường mà hừ lạnh trong lòng.
Thằng nhóc thối này, sau này cứ để nó tự hối hận đi!
Cố An từ cổng trường đi ra thì nhìn quanh quất, cuối cùng cũng tìm thấy xe nhà mình, cậu ấy liền cùng hai người bạn nhỏ lao tới.
“Ba ơi, sao mọi người không ai xuống đón con thế!”
Noãn Noãn nấp sau lưng ba, những ngón tay thon mềm túm lấy một chút vải trên bộ âu phục ở cánh tay ông, để lộ ra nửa cái đầu xù nhỏ và đôi mắt tha thiết nhìn Cố An.
Cố An liếc mắt một cái đã thấy Noãn Noãn, vừa định lên tiếng gọi cô thì lại thấy cô “vèo” một cái chui tọt ra sau lưng ba.
Cố An: “...” Mặt mũi đầy vẻ ngơ ngác, cậu ấy đã làm gì mà em gái phải trốn cậu ấy như vậy chứ!
“Chào chú ạ.”
Hai người bạn nhỏ bình thường đi theo Cố An vốn rất nghịch ngợm nhưng lúc này lại ngoan ngoãn chào hỏi Cố Lâm Mặc.
Giọng nói của Cố Lâm Mặc mang theo chút uy nghiêm: “Chào các cháu, người nhà đã đến đón chưa?”
“Đến rồi ạ, chú ơi vậy chúng cháu đi trước nhé.”
Hai đứa trẻ vội vàng gật đầu, chào hỏi thêm Cố An – người đột nhiên trở nên ủ rũ – rồi rời đi.
Cố An lên xe xong liền hậm hực nhìn chằm chằm Noãn Noãn.
“Anh ơi——”
Chờ hai đứa trẻ kia đi khuất và cửa xe đã đóng lại, Noãn Noãn mới cất tiếng gọi Cố An đầy ngọt ngào.
Cố An tức đến mức phồng mang trợn má như cá nóc: “Vừa nãy nhóc làm sao thế? Thấy anh mà còn trốn đi, anh khó coi đến mức không thể để ai thấy vậy à?”
Noãn Noãn nhìn cậu ấy với vẻ vô cùng vô tội: “Nhưng mà... chẳng phải anh đã nói là không được để bạn học của anh biết Noãn Noãn là em gái của anh sao ạ.”
Cố An: “...” Mặt... bỗng thấy hơi đau đau.
“Thì... thì nhóc cũng không được trốn tránh anh như thế chứ!”
Noãn Noãn mềm mỏng hỏi lại: “Thế nhỡ họ nhìn thấy em rồi hỏi em là ai thì anh định nói thế nào ạ.”
Cố An lại lần nữa bị nghẹn họng, biểu cảm trên mặt thay đổi liên tục, muốn phản bác mà không biết nói gì, chỉ có thể tự mình hờn dỗi.
Ba Cố và ông cụ Cố ngồi bên cạnh xem náo nhiệt, nhìn bộ dạng hối hận mà không biết nói gì của Cố An mà thấy hả hê vô cùng, ha ha...
“Anh ơi anh sao thế ạ?”
Noãn Noãn thấy bản thân mình rất chu đáo và nghe lời, hoàn toàn không có vấn đề gì cả.
Cô cũng hoàn toàn không biết lúc này tâm trạng của Cố An đang rối bời đến mức nào, khi nghe Noãn Noãn dùng giọng sữa gọi mình là anh, cậu ấy mới ngượng nghịu lên tiếng.
“Nếu... nếu nhóc thật sự muốn gọi anh là anh thì gọi trước mặt bạn học cũng không phải là không được.”
Cậu ấy hơi hất cái cằm nhỏ, cố gắng làm ra vẻ “thiếu gia đây không thèm chấp”.
“Anh cũng không phải là người hay tính toán chi li, mặc dù điều đó sẽ khiến anh thấy hơi phiền phức một chút.”
Noãn Noãn chớp đôi mắt to nhìn cậu ấy, chậm rãi nói: “Vậy... vậy thì thôi ạ.”
Cô nhíu đôi lông mày nhỏ đầy vẻ đắn đo: “Không sao đâu ạ, Noãn Noãn chỉ cần ở nhà gọi anh là được rồi, sẽ không gây phiền phức cho anh đâu.”
Cố An: “...” Em mặt dày thêm một chút đi mà!!
Vài người lớn khác trên xe suýt thì cười chết vì đôi mắt trợn tròn đầy vẻ không tin nổi của Cố An, ha ha ha... Đây có tính là tự mình hại mình không cơ chứ.
Mệt mỏi quá đi thôi...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)