Cô nam quả nữ ở chung một phòng, Cố Đình Yến chắc chắn là say rồi, nếu như lại xảy ra chuyện gì nữa.
Sự trong sạch của Cố Đình Yến có thể sẽ bị người phụ nữ khác cướp mất…
Đến lúc đó bị phu nhân phát hiện, có một ngàn cái miệng cũng không giải thích rõ được.
A Trung không đợi Tần Thư nói chuyện liền cúp điện thoại, anh ta trực tiếp dùng WeChat gửi địa chỉ cho Tần Thư.
A Trung ở đầu dây bên kia, giọng điệu gấp gáp, giống như trời sắp sập xuống vậy.
WeChat của Tần Thư nhận được địa chỉ A Trung gửi tới, cô vội vàng đứng dậy, thay quần áo lái xe chạy đến khách sạn.
Nghe giọng điệu của A Trung, chắc là Cố Đình Yến xảy ra chuyện rồi.
Tần Thư vừa nghĩ đến việc Cố Đình Yến xảy ra chuyện, trong lòng liền có thêm vài phần hoảng sợ, cô không thể nào giữ được vẻ bình tĩnh và trấn định bên ngoài được nữa.
Tần Thư gọi điện thoại cho Cố Đình Yến, mãi không có ai nghe máy, cuối cùng dứt khoát tắt máy luôn.
Cố Đình Yến không nghe điện thoại của cô, điều này rõ ràng là không bình thường.
Trái tim Tần Thư đột ngột chìm xuống, trong lòng có một dự cảm chẳng lành, mí mắt không ngừng giật liên hồi.
Dọc đường, Tần Thư lái xe đều rất nhanh, cô đến khách sạn, nhìn thấy A Trung đang nóng ruột nóng gan ở cửa, bước nhanh tới.
Tần Thư nhìn A Trung, vội vàng hỏi: “Có phải Cố Đình Yến xảy ra chuyện rồi không?!”
A Trung gật đầu, trên mặt cũng sốt ruột, trước khi Tần Thư đến anh ta đã xin được chìa khóa dự phòng của khách sạn rồi.
A Trung đứng tại chỗ, trong lòng cũng lo lắng không thôi: “Phu nhân, cô mau lên cùng tôi đi, thực sự sắp xảy ra chuyện lớn rồi!”
Suy cho cùng anh ta cũng chỉ là người làm công, Cố Đình Yến đối với Sở Sanh rất đặc biệt, anh ta không thể cứ thế xông vào, lỡ như nhìn thấy thứ không nên nhìn, có thể sẽ bị giết người diệt khẩu.
Nhưng Tần Thư thì khác, Tần Thư là vợ của Cố Đình Yến.
Bắt gian bắt tận tay, quang minh chính đại, lý lẽ hùng hồn.
Khoảnh khắc A Trung gọi điện thoại cho Tần Thư, trong đầu ngay cả đơn từ chức cũng đã viết xong rồi.
Tần Thư có ân với anh ta, lúc mẹ anh ta ốm đau liệt giường, là Tần Thư bỏ tiền ra cứu mẹ anh ta.
Nếu Cố Đình Yến trách tội anh ta, anh ta chỉ đành từ chức về quê thôi.
Trên mặt Tần Thư mang theo sự nghi hoặc, dọc đường được A Trung dẫn lên phòng tổng thống ở tầng cao nhất.
Cô hỏi gì, A Trung cũng ấp a ấp úng, sự nghi hoặc trong lòng Tần Thư ngày càng đậm.
Một cảm giác bất an mãnh liệt ập đến với cô.
Trong phòng tổng thống.
Sở Sanh nhìn thấy điện thoại của Cố Đình Yến trên giường đổ chuông, ả lạnh lùng cầm điện thoại lên nhìn, thấy là cuộc gọi của Tần Thư, trực tiếp ấn tắt.
Đêm nay, để không cho bất kỳ ai đến quấy rầy ả và Cố Đình Yến, Sở Sanh trực tiếp tắt máy điện thoại của hắn.
Sở Sanh nhìn người đàn ông say đến bất tỉnh nhân sự trên giường. Ả đưa tay chăm chú phác họa lại hàng chân mày đẹp đẽ của hắn.
Ả tưởng rằng, chỉ cần mình quay về, trái tim Cố Đình Yến có thể trở về bên ả.
Nhưng Cố Đình Yến say rồi, cái tên mà hắn vô thức gọi ra vậy mà lại là Tần Thư.
Sở Sanh nhìn Cố Đình Yến đang nhắm mắt, đưa tay bắt đầu cởi cúc áo của mình, đáy mắt ả lộ ra vẻ không cam lòng mãnh liệt.
Sở Sanh nhìn Cố Đình Yến thấp giọng nói: “Cố Đình Yến, đây đều là do anh ép em.”
Sở Sanh cởi bỏ áo ngoài của mình, làn da trắng nõn của ả dưới ánh đèn mờ ảo trắng đến phát sáng.
Sở Sanh mặc nội y, nhấc chân bò lên giường của Cố Đình Yến.
Ả cúi đầu nhìn dáng vẻ ngủ say của Cố Đình Yến, đưa tay vuốt phẳng hàng chân mày đang nhíu chặt của hắn, đáy mắt mang theo ý cười:
“Đình Yến, không ai có thể ngăn cản chúng ta ở bên nhau.”
“Tám năm trước Tần Thư không thể, tám năm sau, anh cũng chỉ có thể là của em.”
Sở Sanh nói: “Anh quá không nghe lời rồi, em mới đi có năm năm.”
“Trái tim anh đã đặt lên người Tần Thư rồi.”
Sở Sanh như bị ma ám, thấp giọng lẩm bẩm: “Tại sao lại là cô ta?”
“Tại sao cứ phải là cô ta?”
Người phụ nữ này có thể là bất kỳ ai, nhưng tại sao cứ phải là Tần Thư?
Đáy mắt Sở Sanh dâng lên ngọn lửa hận thù mãnh liệt, sự ghen tị gần như khiến cả khuôn mặt ả bắt đầu vặn vẹo, khiến ả trông vô cùng đáng sợ.
“Nếu anh đã không chịu ly hôn với Tần Thư.”
Sở Sanh nhìn chằm chằm khuôn mặt tuấn mỹ như thần của Cố Đình Yến, trên mặt lộ ra một nụ cười kỳ dị.
“Vậy em chỉ đành gạo nấu thành cơm với anh thôi.”
Ả cởi sạch quần áo, lật chăn chui vào trong: “Đình Yến, em không muốn như vậy đâu.”
Cố Đình Yến cả người nóng ran khó chịu, trong cơ thể dường như có một ngọn lửa đang bùng cháy, hắn khao khát có được một dòng suối mát lạnh để giải tỏa.
Đột nhiên, một cơ thể lạnh lẽo áp sát vào hắn, khiến dục vọng trong cơ thể hắn càng thêm mãnh liệt.
Sở Sanh biết, ả bước ra bước này, Cố Đình Yến sau này nhất định sẽ đề phòng ả, thậm chí sẽ dần dần tiêu hao hết tình cảm đối với ả.
Nhưng ả không hối hận!
Mắt Sở Sanh đỏ hoe, run rẩy ngón tay đi cởi cúc áo sơ mi của Cố Đình Yến: “Đều là do anh ép em.”
Ngón tay ả không ngừng run rẩy, sợ giữa chừng Cố Đình Yến tỉnh lại, dùng đôi mắt đen kịt gần như lạnh lùng tuyệt tình đó nhìn ả.
Nhưng mà, hắn nhất thời nửa khắc cũng không tỉnh lại được.
Bởi vì trong rượu đó, ả đã sớm sai phục vụ pha thêm thứ gì đó vào, chỉ là một loại thuốc tăng thêm hương vị tình ái, có thể khiến dục vọng của con người tăng lên gấp năm lần!
Chỉ cần qua đêm nay, Cố Đình Yến chính là người đàn ông của ả.
Cố Đình Yến và Tần Thư cũng không còn khả năng nào nữa!
Chỉ cần Cố Đình Yến và ả từng ngủ với nhau, Tần Thư cả đời này cũng đừng hòng ở bên hắn.
Ả hiểu Cố Đình Yến, càng hiểu Tần Thư hơn.
Tần Thư tuyệt đối là một người phụ nữ không chấp nhận nổi một hạt cát trong mắt.
Người đàn ông của mình bị người phụ nữ khác chạm qua, cô chỉ cần nghĩ đến thôi cũng cảm thấy ghê tởm.
Đặc biệt, người phụ nữ ngủ với Cố Đình Yến lại là ả Sở Sanh!
Sở Sanh vừa nghĩ đến đây, đáy mắt liền có một loại khoái cảm mang tính trả thù.
Ả nhanh tay cởi chiếc áo của Cố Đình Yến, để lộ nửa thân trên trần trụi của hắn, sau đó Sở Sanh dời ánh mắt xuống phía dưới.
Sở Sanh cắn chặt môi, đưa tay mò xuống phía dưới của hắn.
A Trung trong thang máy sốt ruột không thôi, anh ta không ngừng nhìn con số tầng, lần đầu tiên cảm thấy xây tòa nhà cao thế này làm gì?
Nửa ngày trời cũng không lên được!
Trái tim vốn đang lo lắng của Tần Thư dần dần trở lại bình tĩnh, cô nhìn A Trung, hỏi: “Cố Đình Yến rốt cuộc bị làm sao?”
A Trung ấp úng, anh ta dùng sức vò đầu bứt tai không biết giải thích thế nào.
“Ting” một tiếng, cửa thang máy mở ra, bọn họ đã đến tầng cao nhất.
A Trung cẩn thận quan sát sắc mặt Tần Thư: “Phu nhân, tôi nói rồi, cô ngàn vạn lần đừng tức giận nhé.”
Tần Thư nói: “Ừ.”
A Trung dẫn cô tìm đến căn phòng tổng thống mà Sở Sanh đã thuê.
A Trung tra chìa khóa vào, nói: “Cố tổng say rồi, bị cô Sở Sanh đưa vào căn phòng này!”
Tần Thư đứng trước cửa phòng của Cố Đình Yến và Sở Sanh, nghe thấy lời này, ngẩn người, lập tức sắc mặt trắng bệch, ngón tay siết chặt thành nắm đấm.
Sở Sanh và Cố Đình Yến thuê phòng ở khách sạn?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


