Ban đêm Thẩm Băng Đàn nằm mơ, cô mơ thấy mình đang đứng trên đường phố ở Đức, nhìn thấy Tần Hoài Sơ đang ở cùng một người phụ nữ khác, lập tức sợ hãi tỉnh lại.
Cô không hề nghi ngờ tình cảm của Tần Hoài Sơ dành cho mình, cũng không biết tại sao mình lại có giấc mơ như vậy.
Chắc là bị câu nói "Dẫn cậu sang Đức bắt gian" của Cố Tích tối qua quấy nhiễu.
Đã đến giờ đi làm, cô bình tĩnh lại một lúc rồi đứng dậy rửa mặt.
Thứ sáu, trong văn phòng mọi người đều không tự giác mà lười nhác, hôm nay không bận lắm, mọi người vừa làm việc vừa tán gẫu.
Phạm Dương vừa có bạn gái, vui vẻ mời kẹo đồng nghiệp, mọi người chia nhau mỗi người một ít.
Vương Trí trêu Thẩm Băng Đàn: "Tiểu Thẩm à, Phạm Dương người ta vừa hẹn họ đã phát kẹo mừng rồi, sao cô kết hôn rồi mà không chia sẻ một chút niềm vui với mọi người thế?"
Thẩm Băng Đàn ngượng ngùng cười: "Buổi trưa tôi sẽ mua cho mọi người."
Vương Trí cười nói: "Hôm nay Phạm Dương mua nhiều rồi, tuần sau cô hẵng mua, nhưng không được ít hơn hôm nay đâu nhé."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)