Tần Hoài Sơ không thể ở hậu trường quá lâu nên cùng Thẩm Băng Đàm dùng bữa xong, hỏi cô có muốn cùng lên phía trước xem chương trình không.
Thẩm Băng Đàn không muốn đi, anh cũng không ép, trước khi rời đi còn dặn dò cô: "Anh ở ngay bên ngoài, nếu có cần gì thì cứ gọi điện cho anh nhé."
Sau khi anh rời đi, Thẩm Băng Đàn ngồi một mình trước bàn trang điểm, cúi đầu tùy ý lướt điện thoại.
Vài minh tinh từ trên sân khấu đi xuống, ngồi xuống cách chỗ ngồi của Thẩm Băng Đàn không xa.
Bọn họ liếc nhìn Thẩm Băng Đàn, thấp giọng trò chuyện, âm thanh không lớn, nhưng thính giác của Thẩm Băng Đàn khá tốt, vẫn có thể mơ hồ nghe được đại khái.
"Cơ mà trong vòng tròn này, nếu chỉ có thực lực mà không có EQ, không giao lưu với người khác, không tích lũy các mối quan hệ, liệu có thể tồn tại được lâu không?"
"Có thực lực thì tức khắc đè bẹp được một đống người rồi hiểu không, huống chi, chưa biết chừng người ta còn có chống lưng ý chứ."
Một cô gái hất cằm nói: "Tối nay Tạ Tu Lâm cũng không bình thường, các cô không để ý à? Nhưng địa vị của anh ấy thì vẫn luôn không thể lay chuyển."
Mọi người nhìn sang, trên chiếc ghế sô pha trong góc, một người đàn ông khí chất xuất chúng không coi ai ra gì đang ngồi đó, tính khí có vẻ hơi buồn bực, khiến người ta không dám đến gần.
Có người nói: "Tạ Tu Lâm được coi là nhân vật tiêu biểu trong giới âm nhạc chỉ sau Lục Kế Thần, trước kia mỗi khi gặp gỡ người khác đều luôn mỉm cười. Nhưng hai năm gần đây đúng là trầm lặng hơn nhiều, cũng rất hiếm khi thấy anh ấy lộ diện trong các hoạt động nghệ thuật nữa."
Người bên cạnh cũng đồng tình: "Có lẽ là mang nhiều tâm sự."
Thẩm Băng Đàn đang nghe câu được câu chăng, chợt bị ai đó vỗ nhẹ vào vai.
Cô quay đầu lại, Cố Tích mỉm cười, kéo chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống: "Ngồi ở đây một mình không chán à?"
Thẩm Băng Đàn cười nói: "Vẫn ổn, sao cậu lại qua đây?"
"Mấy tiết mục đang diễn chẳng thú vị gì cả nên tớ qua đây gặp cậu."
Cố Tích đảo mắt một vòng trên người Thẩm Băng Đàn, đáy mắt hiện lên sự kinh ngạc, "Váy múa màu ombre của cậu đẹp quá, rất hợp với khí chất của cậu luôn ấy!"
"Nhân tiện, khi nào đến lượt cậu lên sân khấu thế?"
Thẩm Băng Đàn nhìn đồng hồ: "Tiết mục của thầy Lục là màn kết của chương trình tối nay, 0 giờ đêm tớ mới biểu diễn, ước chừng phải hai tiếng nữa."
"Vậy cậu cứ ở trong hậu trường mãi làm cái gì? Đi lên phía trước xem biểu diễn đi!" Cố Tích kéo cô đứng dậy, "Chỗ ngồi của tớ ở bên kia, Doãn Lê Hân với Tần Hoài Sơ cũng ở đó, chúng ta cùng qua đó ngồi đi."
Vừa quay người đi, cô liền nghe thấy có người gọi mình từ phía sau: "Tích Tích!"
Cố Tích khẽ giật mình, xoay người lại.
Tạ Tu Lâm cất bước đi tới, ôn hoà khiêm tốn, ý cười nhàn nhạt: "Em cũng tới đây à."
Cố Tích cười: "Vâng ạ, em với chồng đến cổ vũ cho Tiểu Băng Đường nhà tụi em, thì ra anh Tu Lâm cũng ở đây à, trước đó em không biết."
Tạ Tu Lâm nhìn cô: "Dạo trước em kết hôn, khi ấy anh vẫn đang ở nước ngoài, chưa kịp gửi lời chúc phúc tới em."
"Không sao đâu ạ, không phải anh đã cử người đến đưa quà tặng cho em rồi sao, em nhận được lời chúc phúc của anh Tu Lâm rồi." Cô tươi cười trong trẻo, tự nhiên phóng khoáng, "Chồng em vẫn đang ở bên kia đợi em, anh Tu Lâm, em ra ngoài trước nhé."
Cô nói rồi kéo Thẩm Băng Đàn cùng đi ra ngoài.
Thẩm Băng Đàn ôm cánh tay Cố Tích, quay mặt nhìn về phía sau, khá bất ngờ: "Cậu quen Tạ Tu Lâm hả?"
Cố Tích gật đầu, giọng điệu nhẹ bẫng nói: "Quen chứ, quan hệ giữa hai nhà bọn tớ rất thân thiết, hồi còn bé tớ thích bám theo anh ấy lắm, còn từng làm fan hâm mộ mỗi ngày đều đu idol nữa cơ, sau này trưởng thành hiểu chuyện hơn thì liền thoát fan. Đu idol chính là ngày nào cũng nhìn người ta qua ống kính filter với tưởng tượng, sau đó chìm đắm trong thế giới của người ta, thật sự rất vô nghĩa, cuối cùng không phải đều bị thực tế kéo về sao? Suy cho cùng, vẫn nên đối xử tốt với chính bản thân mình."
Thẩm Băng Đàn liếc nhìn cô một cái, cong cong khóe môi: "Cậu khá thông suốt đấy nhỉ."
"Đương nhiên rồi, cái danh "Tích tỷ" này đâu phải chỉ là để nói suông!" Cố Tích nhướng mày đắc ý, "Bây giờ không có filter của fan hâm mộ, nhìn thế nào cũng thấy chồng tớ đẹp trai hơn nhiều!"
Thẩm Băng Đàn bị cô chọc cười: "Cậu đúng là cái đồ mê trai mà."
"Nói cho cùng thì chẳng phải cậu cũng thế sao, Tần Hoài Sơ ngoại trừ cái nhan sắc ra, tớ không nghĩ ra được cái ưu điểm nào hết á, khuyết điểm thì lại cả một rổ." Cố Tích chậc chậc hai tiếng, "Cậu ưu tú như vậy cơ mà, thật đáng tiếc."
Trong khi đang trò chuyện, hai người đã đến khán phòng, Tần Hoài Sơ trừng mắt nhìn cô.
Nói xấu bị người trong cuộc bắt quả tang, Cố Tích cố gắng hết sức giữ bình tĩnh, trừng mắt nhìn lại, lớn tiếng nói: "Nhìn cái gì mà nhìn, chị mày chỉ đang nói sự thật thôi!"
Cô không nhìn Tần Hoài Sơ nữa mà chỉ vào hai chỗ ngồi bên cạnh: "Tiểu Băng Đường, chúng ta ngồi ở đây đi."
Vừa dứt lời, Thẩm Băng Đàn đã bị Tần Hoài Sơ kéo qua, ngồi ở bên cạnh anh.
Cố Tích sốt sắng: "Là chị mày dẫn cô ấy ra cơ mà!"
Tần Hoài Sơ vẻ mặt nhàn nhạt nhìn cô: "Cho nên?"
"..."
Bên kia Cố Tích lôi kéo Doãn Lê Hân để cáo trạng, Tần Hoài Sơ cũng không thèm để ý, nắm lấy tay Thẩm Băng Đàn nhéo hai cái như trừng phạt: "Vừa nãy anh gọi em thì em không chịu ra, chị ấy mới kêu một tiếng mà em đã ra rồi?"
Thẩm Băng Đàn nhướng mày, cười nói: "Em đột nhiên cảm thấy hậu trường quả thực hơi nhàm chán, nên lại đi ra."
"Với lại, " Cô kéo tay Tần Hoài Sơ lại, đầu ngón trỏ nhẹ nhàng gãi vào lòng bàn tay anh, "Em đến tìm anh đấy."
Nơi lòng bàn tay truyền đến cảm giác hơi ngứa ngáy, khiến lòng người run rẩy.
Tần Hoài Sơ bắt lấy mấy ngón tay không an phận của cô, ánh mắt nóng rực nhìn cô: "Đừng dụ dỗ anh."
Đối mặt với ánh mắt của anh, Thẩm Băng Đàn nhanh chóng chuyển chủ để, nhìn về phía sân khấu: "Bài hát này hay quá."
Tần Hoài Sơ bật cười: "Người ta hát xong rồi, em có nghe đâu mà khen hay?"
"Em có nghe mà." Cô cố gắng cứu vớt lòng tự trọng của mình, "Nghe hay thật ấy."
: quattutuquat
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


