Tần Hoài Sơ đứng đó một lúc rồi đi đến phòng tập, nói với Lục Kế Thần rằng mình về trước.
Lục Kế Thần đích thân tiễn anh ra ngoài: "Chú cũng coi như là nhìn cháu trưởng thành. Khi nào đám cưới của hai đứa tổ chức, đừng quên báo cho chú biết đấy nhé."
"Nhất định là vậy rồi ạ." Tần Hoài Sơ nói xong, hai người cùng nhau đi xuống lầu.
Đến phòng khách, Tần Hoài Sơ vờ như vô tình liếc nhìn đỉnh đầu Lục Kế Thần: "Chú Lục, chú nhuộm tóc khi nào vậy?"
Lục Kế Thần có vẻ hơi giật mình: "Hai ngày trước, sao thế?"
Tần Hoài Sơ lại gần nhìn một chút: "Chắc là chưa nhuộm kỹ, có vài sợi tóc bạc đấy ạ."
"Thật sao?" Lục Kế Thần là người rất chú trọng đến chuyện bảo dưỡng, vô thức sờ lên tóc mình, "Thế này chắc chú phải nhuộm lại thôi, mai chú còn có lịch trình nữa."
Tần Hoài Sơ liếc nhìn qua: "Cháu thấy chỉ có mấy sợi thôi, thuốc nhuộm tóc có hại cho da đầu lắm, hay là cháu nhổ cho chú nhé?"
Ngay lúc Lục Kế Thần vừa định nói không cần phiền phức vậy đâu thì Tần Hoài Sơ đã rất nhiệt tình kéo ông ngồi xuống ghế sô pha: "Không sao đâu ạ, ở nhà cháu hay tìm tóc bạc cho ba lắm, kinh nghiệm đầy mình, không đau đâu chú."
Lục Kế Thần hết cách, đành phải ngồi xuống ghế sô pha.
Tần Hoài Sơ xoắn một sợi tóc, bứt một sợi, rồi lại một sợi khác: "Chú Lục, chú đừng gấp, chỗ này của chú hơi nhiều, còn hai sợi nữa."
"Được rồi." Tần Hoài Sơ buông tóc ông ra, cẩn thận so so, xác nhận lại: "Lần này hết thật rồi đấy ạ."
Lục Kế Thần quay đầu lại hỏi: "Tóc trắng đâu? Cho chú xem thử."
Tần Hoài Sơ khẽ giật mình: ""Cháu ném xuống đất rồi, sàn nhà chú màu trắng chắc khó tìm lắm."
"Vậy quên đi." Lục Kế Thần cũng không để ý.
Chuyện gì đang xảy ra thế? Đột nhiên lại nhiệt tình đến vậy.
Lục Kế Thần lại cúi đầu, ngẫu nhiên tìm kiếm trên sàn nhà, không biết thằng nhóc kia vứt tóc trắng của ông đi đâu, nhìn không ra.
: quattutuquat
—————
Buổi tối, Tần Hoài Sơ như thường lệ đến nhà họ Lục đón Thẩm Băng Đàn.
Thẩm Băng Đàn lên xe, nhận lấy chai nước anh đưa, mở ra uống hết nửa chai rồi vặn nắp lại: "Ban ngày anh làm gì vậy?"
Tần Hoài Sơ giúp cô thắt dây an toàn: "Cũng không làm gì cả, anh đi chơi bóng rổ với Doãn Lê Hân một lát rồi đưa Sơ Niệm về trường học."
Xe chạy khỏi khu biệt thự.
Thẩm Băng Đàn lại hỏi: "Anh tìm được giúp việc nấu ăn chưa?"
"Ừ, tìm được rồi."
Không ngờ lại năng suất đến vậy.
Thẩm Băng Đàn nghĩ tới chuyện khác, chỉ vào anh: "Cả ngày nay không có em bên cạnh, anh có hút thuốc không?"
"Không." Tần Hoài Sơ uể oải đáp, "Chẳng phải anh đã ném hết thuốc lá vào thùng rác ngay trước mặt em rồi sao, kể cả bật lửa."
Thẩm Băng Đàn nhỏ giọng lầm bầm: "Vậy làm sao em biết được nhỡ đâu anh không nhịn được mà muốn hút thuốc, sau đó lén lút mua sau lưng em chứ."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

