Cố Tích duỗi chân ra trước mặt Doãn Lê Hân, kiêu ngạo hất cằm.
Dáng vẻ nếu anh không buộc dây giày cho em, hôm nay em sẽ không đi.
Doãn Lê Hân hết cách, nhéo nhẹ vào phần thịt mềm mại trên má cô rồi khuỵu gối xuống buộc lại dây giày cho cô.
Bên kia, Tần Hoài Sơ và Thẩm Băng Đàn đã đi tới.
Nhìn thấy vẻ mặt đắc ý của Cố Tích, Tần Hoài Sơ khinh thường, nhàn nhạt đánh giá hai chữ: "Già mồm."
Anh biết Cố Tích nhất định sẽ mắng lại mình, anh cũng không có ý định nghe, liền kéo Thẩm Băng Đàn đi trước.
Tuy hôm nay là ngày thường nhưng công viên giải trí vẫn rất đông, có rất nhiều người xếp hàng dài để tham gia các trò chơi.
Tuy nhiên, toàn bộ khu du lịch đang phát triển này đều là do gia đình Cố Tích điều hành nên vấn đề này cũng không làm khó được bọn họ.
Có Cố Tích dẫn đi, bọn họ chơi cái gì cũng có thể xếp đầu hàng.
Cố Tích muốn chơi tàu lượn siêu tốc, Thẩm Băng Đàn nhìn đường ray tàu lượn siêu tốc thì hơi sợ.
Cô chưa từng chơi trò này bao giờ, nhưng lại không muốn làm mất hứng thú của mọi người nên đành mím môi im lặng.
Tần Hoài Sơ nhận thấy sự khác thường của cô, lo lắng nói: "Hay là chúng ta đi chơi trò khác nhé, mặc kệ bọn họ."
Cô là một cô gái cực kỳ ngoan ngoãn, từ nhỏ đến lớn chỉ biết nhảy múa với học tập, không kết bạn, không biết chạy nhảy chơi đùa, Tần Hoài Sơ sợ cô không tiếp nhận được sự đột ngột này.
Thẩm Băng Đàn ngẩng đầu nhìn về phía tàu lượn siêu tốc.
Ở đó có nhiều cặp đôi đang chơi, khi xuống thì mặt mũi đều tràn đầy vui vẻ, có vẻ khá ổn.
Cô nghiêng đầu nhìn Tần Hoài Sơ, nhỏ giọng nói: "Em muốn thử một chút."
Tần Hoài Sơ mỉm cười nắm lấy tay cô: "Nếu lát nữa em sợ, cứ nắm chặt lấy tay anh."
Đôi môi xinh đẹp của cô gần như mím thành một đường thẳng, cả người tỏa ra một luồng khí lạnh lùng, thậm chí có chút khó gần, khiến cô trông càng thêm xinh đẹp.
Xung quanh có không ít người thường xuyên nhìn cô.
Tần Hoài Sơ vẫn nắm chặt tay cô, phát hiện lòng bàn tay cô đã lấm tấm một tầng mồ hôi mỏng.
Đại khái là vì quá căng thẳng, nên trông mới có vẻ bình tĩnh như thế.
Tần Hoài Sơ bóp nhẹ đầu ngón tay cô: "Đừng sợ, có anh ở đây. Nếu như em hồi hộp quá, thử nhắm mắt lại xem."
Lông mi Thẩm Băng Đàn run lên mấy cái, cô nghe lời nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, dần dần bình tĩnh lại.
Cô cảm thấy như thể tàu lượn siêu tốc đã chuyển bánh.
"Aaaaaaa—— "
Bên tai đột nhiên vang lên tiếng hét lớn của ai đó, chói tai đến mức gần như xuyên thủng màng nhĩ.
Thẩm Băng Đàn tò mò mở hé mắt ra, thấy mình chẳng biết từ lúc nào đã lên đến điểm cao nhất, ngay sau đó lập tức lật người, hai chân hướng lên trên, đầu dốc thẳng xuống.
Lưng cô toát ra một tầng mồ hôi, bị doạ sợ đến mức cấp tốc nhắm mắt lại, nắm chặt tay Tần Hoài Sơ.
Cô thậm chí còn không nhận ra móng tay mình đã bấm lên da thịt anh.
Tàu lượn lao vút lên rồi trượt xuống, cảm giác mất trọng lượng khiến tim cô đập loạn xạ, mắt cũng nhắm càng chặt hơn.
Thẩm Băng Đàn chỉ có thể cảm nhận được gió rít ào ào bên tai, kèm theo tiếng la hét chói tai liên tiếp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

