Thẩm Băng Đàn nhìn xem hiện tại mình đang ở đâu, sau đó liếc nhìn chứng minh thư trong tay Tần Hoài Sơ, cảnh giác cảm nhận được điều gì đó.
Hai tay cô vẫn đang nắm dây an toàn trước người, ngạc nhiên nhìn anh: "Anh đưa em đến đây làm gì? Không phải là đi hẹn hò sao?"
Vẻ mặt Tần Hoài Sơ thản nhiên, nhẹ nhàng cười nói: "Đương nhiên là trước khi hẹn hò, anh cần hoàn thành tâm nguyện của em."
"?"
Cô có tâm nguyện gì cần hoàn thành vậy?
Thẩm Băng Đàn cẩn thận suy nghĩ, hình như cô chưa từng nói muốn gả cho Tần Hoài Sơ.
Tần Hoài Sơ nghiêng đầu về phía cô, nhắc nhở một câu: "Cái ghi chú trên WeChat, chẳng phải chính là tâm nguyện của em sao?"
"??"
Thẩm Băng Đàn bị hỏi thì chết lặng.
Ghi chú kia thì liên quan gì đến chuyện cô muốn kết hôn?
Ngày nay có rất nhiều cặp đôi đang yêu nhau đều gọi người yêu là ông xã, không cần thiết phải suy nghĩ quá lên như vậy đâu...
"Chỉ là biệt danh thôi mà, có phải anh suy nghĩ nhiều quá rồi không?"
"Được thôi, cứ xem như là anh nghĩ nhiều đi." Tần Hoài Sơ gật đầu, không tranh cãi với cô nữa, "Đúng lúc anh cảm thấy hôm nay rất thích hợp, là ngày đẹp, nên muốn dẫn em đi đăng ký kết hôn."
Vừa dứt lời, Tần Hoài Sơ bỗng nhiên như làm ảo thuật lấy ra một bó hoa từ phía sau ghế đưa cho Thẩm Băng Đàn.
Thẩm Băng Đàn lại giật mình, ánh mắt rơi vào bó hoa.
Đó là một bó hoa loa kèn được đóng gói đẹp mắt, màu trắng tinh khôi thánh thiện, tươi tắn lại trang nhã, trên đó có cài một tấm thiệp nhỏ buộc lại cùng với một chiếc nhẫn kim cương được chế tác tinh xảo.
Trên tấm thiệp viết một dòng chữ.
Cô Thẩm, cô có bằng lòng lấy anh Tần, vĩnh viễn không rời xa anh ấy không? —— Tần Hoài Sơ
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
