Câu này khiến Hoàng thượng cười toe toét, rất muốn thưởng cho hệ thống biết ăn nói.
Đại Thịnh lập quốc đến nay đã hơn một trăm năm, Hoàng đế cũng đã đổi bốn đời rồi, còn trời phạt gì nữa?
Sở Hoạ: [Tạo phản cũng phải có lý do, đây gọi là “xuất binh có danh nghĩa”, hắn ta nói thế nào, Tam hoàng tử đã tin như thế nào?]
Hệ thống: [Tam hoàng tử rất giống phụ thân hắn, hai người đứng cạnh nhau là biết có quan hệ huyết thống, Dương Hoài còn có hổ phù của Đại tướng quân tiền triều Dương Danh. Năm đó chuyện Vương Tiệp dư bỏ nữ nhi đổi nhi tử cũng là do phụ thân Tam hoàng tử và Dương Hoài cùng nhau bày mưu, cộng thêm củ cà rốt là kho báu tiền triều treo lủng lẳng trước mặt, đương nhiên là không lấy thì phí.]
[Hắn ta từ nhỏ đã chán ghét việc mình là con của kỹ nữ, ghét nhất người khác nói đến chuyện này, sau khi biết thân thế của mình liền vội vàng tin tưởng. Một bên là mẫu thân kỹ nữ không thể mang lại cho hắn ta bất kỳ sự trợ giúp nào mà còn là nỗi nhục vô tận, một bên là huyết thống hoàng tộc tiền triều, còn có người có tiền chủ động giúp hắn ta tranh giành đế vị, kẻ ngốc cũng biết nên chọn bên nào.]
[Dương Hoài muốn đi đào kho báu tiền triều, sớm ngày chiêu binh mãi mã khôi phục tiền triều, Tam hoàng tử cảm thấy hiện tại hắn ta đã là hoàng tử, có ưu thế bẩm sinh, chỉ cần lôi kéo các đại thần, lên ngôi Thái tử là có thể dễ dàng đăng cơ, không cần phải tạo phản từ đầu phiền phức như vậy, cũng sợ việc đào kho báu gây ra động tĩnh lớn bị phát hiện, bọn họ liền nhắm vào Viên Duy.]
Sở Hoạ kinh ngạc trước màn thao tác này, nửa ngày không nói nên lời.
Hoàng thượng ôm trán, không dám tin Tam hoàng tử được nuôi dưỡng bên cạnh lại là thứ đồ chơi như vậy.
Bách quan chỉ mừng vì chuyện này được phơi bày sớm, nếu không rất nhiều người trong số họ sẽ trở thành Viên Duy thứ hai.
Giữa sự im lặng, Cẩm y vệ đưa Thái y viện sứ và Tam hoàng tử đến.
Thái y viện sứ: "Bẩm Hoàng thượng, trong bụng Tam hoàng tử phi là nam."
Hoàng thượng khẽ gật đầu, Thái y viện sứ trở về vị trí của mình, liếc mắt hỏi han, đồng liêu vội vàng gật đầu: Chúng ta đã biết rồi.
Thái y viện sứ không khỏi tiếc nuối, ông ta đã cố gắng chạy nhanh nhất có thể, không ngờ vẫn bỏ lỡ không ít chuyện.
Quay đầu nhìn Viên Duy đang quỳ và Tam hoàng tử bị Cẩm y vệ áp giải đến, lập tức lại phấn chấn tinh thần, không sao, vẫn có thể hóng chuyện trực tiếp!
Trên đường đến, Tam hoàng tử đã thử dò hỏi Cẩm y vệ lý do mời hắn ta lên triều, Cẩm y vệ quá đáng ghét, không chịu tiết lộ nửa lời.
Đợi sau này hắn ta lên ngôi Hoàng đế, nhất định phải trừng trị bọn họ!
"Nhi thần tham kiến phụ hoàng!" Tam hoàng tử cung kính hành lễ.
Bình thường, sau khi hắn ta hành lễ, Hoàng thượng sẽ nhanh chóng gọi hắn ta đứng dậy, vì vậy vừa hành lễ xong, hắn ta đã chuẩn bị đứng dậy, không ngờ hôm nay Hoàng thượng không gọi, hắn ta lại đứng dậy giữa chừng.
Chuyện này thật khó xử.
Tam hoàng tử cẩn thận thăm dò: "Chẳng hay nhi thần đã làm gì khiến phụ hoàng không vui?"
Hoàng thượng hất cằm: "Nhìn hắn ta, ngươi có quen không?"
Tam hoàng tử đã nhìn thấy người đang quỳ trên triều đình từ lâu, cũng biết hắn ta là ai, liếc mắt một cái, "Hộ bộ Thượng thư Viên Duy."
Lúc đó, Hoàng thượng như ăn phải ruồi, buồn nôn không chịu nổi.
Đúng, ngươi là huyết mạch hoàng gia, nhưng là huyết mạch hoàng gia nào thì chưa biết.
Còn dám nói ra những lời đường hoàng như vậy, bảo trẫm nghiêm trị đại thần, để tỏ rõ uy nghiêm của hoàng gia ngươi.
Hoàng thượng thấy ghê tởm đến mức không muốn nói chuyện, phẩy tay, "Lâm Hữu."
Lâm Hữu bước ra: "Tam hoàng tử, số bạc mà Viên Duy tống tiền, tham ô, số bạc đưa cho ngài đều có ghi chép, sổ sách liên quan đã được tìm thấy, cần thần đối chiếu từng khoản một với ngài không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


