Cuối cùng lại chỉ huy Khương Thành Võ và Khương Lâm Hải sửa sang một kết cấu cửa bí mật hình tổ ong đặc biệt ở cửa ra vào.
Phòng ngừa bất trắc, lỡ như phải ra ngoài thật thì cũng giảm thiểu tối đa số lượng lũ muỗi bay vào.
Cô bảo Khương Lâm Hải đến nhà Tần Thâm lấy chân heo rừng, lúc đứng ở cửa sổ quan sát thì phát hiện một đám đông đang lũ lượt kéo về phía nhà mình.
Bọn họ vừa đi vừa gõ cửa từng nhà, chặn đường dân làng, chắc chắn là người từ trong thành chạy ra ngoài tìm thức ăn nước uống để sống sót.
Số lượng đông đảo, chẳng khác nào đàn châu chấu di cư.
Dân làng không cho đồ ăn, bọn họ liền uy hiếp, xông thẳng vào nhà.
Khương Tư vừa cầm ống nhòm lên được vài giây đã thấy cửa chính của mấy nhà trong thôn bị phá tung.
Khương Tư định gọi Khương Lâm Hải quay về, nhưng ông đã nhanh như cắt vào đến sân nhà Tần Thâm rồi.
Nhìn đám người gầy gò ốm yếu như zombie đã trèo được đến lưng chừng sườn núi, Khương Tư giật thót tim, vội vàng đặt ống nhòm xuống, lao thẳng xuống lầu.
Bà nội và mẹ đang nghiên cứu trồng khoai lang bằng bao tải, ông nội ngồi bên cạnh xem sách thuốc, nghe thấy tiếng bước chân dồn dập của cô, cả ba người đồng loạt khẩn trương đứng dậy, "Có chuyện gì vậy?"
Khương Tư vừa nói nhanh như gió vừa lấy vũ khí phòng thủ từ trong không gian ra, "Người trong thành đến rồi, mấy nhà trong thôn bị bọn họ xông vào cướp bóc giết người rồi, cha vừa mới ra ngoài, rất có thể sẽ gặp nguy hiểm, mọi người ở yên trong nhà, con đi cứu cha, ở đây có cung nỏ, súng bắn đinh, pháo, thuốc nổ, đao Đường, còn có áo chống đạn, ông nội xem tình hình rồi tấn công bọn chúng, chưa nghe thấy con và cha gọi cửa thì nhất định không được mở cửa, biết chưa?"
Ánh mắt hiền từ của Khương Thành Võ bỗng trở nên sắc bén, ông lão nhặt đao Đường dưới đất lên, giơ tay ngăn Khương Tư lại, "Bên ngoài nguy hiểm quá, để ông đi, con ở lại!"
Khương Tư không muốn lúc nguy cấp thế này còn tranh cãi với Khương Thành Võ xem ai đi, cô kiên quyết nói lớn: "Nghe con! Ông nội ở nhà bảo vệ bà nội và mẹ, chúng ta đã bàn bạc như vậy rồi!"
Giọng Khương Thành Võ trầm xuống: "Nhất định phải chú ý an toàn!"
"Vâng!"
Khương Tư bước nhanh đến cửa sân, Trương Khánh Chi và Thẩm Bảo Anh tay cầm súng bắn đinh đã lệ rơi đầy mặt.
"Cốc cốc cốc——"
Khương Tư còn chưa kịp mở cửa sân thì tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.
Ông bà nội và mẹ đồng loạt nín thở, động tác nhất loạt giơ súng bắn đinh lên, hét lớn về phía Khương Tư: "Tư Tư, lại đây mau!"
Vừa dứt lời, giọng nói sốt ruột của Khương Lâm Hải đã từ ngoài cửa vọng vào, "Tư Tư đừng sợ, là cha đây!"
Khương Tư hành động nhanh hơn cả suy nghĩ, vừa mở cửa sân ra đã kéo Khương Lâm Hải vào.
Cửa sân vừa đóng lại, đám người kia đã nhanh chân xông về phía nhà Tần Thâm.
Đồng tử Khương Tư co rút, may mà Khương Lâm Hải về kịp lúc.
Nếu không, chắc chắn đã bị người ta chặn lại ở cửa rồi.
Khương Thành Võ đang cầm lấy pháo thì tiếng đập cửa càng lúc càng dữ dội, giọng nam nữ già trẻ đều có, "Cho chúng tôi chút đồ ăn, cho chúng tôi chút đồ ăn đi!"
"Mở cửa đi, ở đây còn có ba đứa nhỏ, đứa nhỏ nhất mới ba tuổi thôi! Chúng tôi đã ba ngày rồi chưa được ăn gì, cầu xin mọi người, không quan tâm chúng tôi thì cũng cho bọn trẻ một miếng cơm đi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
