[Cửa hàng hệ thống đã mở!]
Thành công rồi!
Khương Ninh thở phào nhẹ nhõm, hạ bàn tay phải đang trống không xuống. Sau khi cẩn thận cất tấm thẻ còn lại vào ba lô, cô nóng lòng mở cửa hàng hệ thống ra xem.
Và kẻ đứng sau vụ đầu cơ tích trữ đó chính là người đứng đầu bảng Tài Phú lúc bấy giờ.
Khương Ninh suy nghĩ một chút là hiểu ra ngay. Đối với những món đồ bắt buộc phải dùng, dù đắt đến đâu, dù kích cỡ nhỏ thế nào, phụ nữ cũng phải cắn răng dốc hết vốn liếng ra mua.
Hắn ta hiểu rõ điều này nên mới không sợ hãi gì mà tự ý nâng giá.
Đàn ông vốn chẳng thể đồng cảm với phụ nữ, họ ngạo mạn tham gia vào cuộc vui này, vơ vét sạch túi tiền của những người phụ nữ đang chật vật cầu sinh để làm giàu cho bản thân và mua thêm vật tư sinh tồn.
Khương Ninh nhớ rất rõ, sau khi thời gian bảo vệ người mới kết thúc, làn sóng dị thú sẽ bắt đầu.
Khi sương mù đêm lan rộng, lũ dị thú ngửi thấy mùi máu sẽ không ngừng tấn công vào nơi trú ẩn, khiến mọi người lo lắng đến mất ngủ cả đêm. Không ít phụ nữ có tâm lý yếu đuối, vì không mua nổi đồ dùng thiết yếu nên đã chọn cách tự kết liễu vào ngày hôm sau.
Những người kiên cường hơn nhưng không đủ tiền xu thì cuối cùng cũng phải cúi đầu, chọn cách dựa dẫm vào kẻ khác.
Khương Ninh may mắn có được bộ đồ lót chuyên dụng nhờ mở hòm bạc, nên mới tránh được cảnh bị bóc lột và áp bức, thành công thoát khỏi kiếp nạn đó.
Thế nhưng giờ đây nhìn cảnh tượng trong cửa hàng không giới hạn số lượng, chỉ cần có tiền là mua được bao nhiêu tùy thích, một gói băng vệ sinh 30 miếng chỉ bán với giá 3 đồng xu, cô bỗng thấy phẫn nộ vô cùng.
Những người phụ nữ vốn có năng lực sáng tạo lại bị nắm thóp như thế, không thể phản kháng, không nơi kêu cứu, tại sao?
Phụ nữ vốn yếu đuối và lương thiện, thời gian đầu họ không chủ động đi săn giết dị thú nên tốc độ tích lũy đồng xu chậm hơn nam giới rất nhiều, nhưng đó không phải lý do để họ bị bắt nạt.
Cuộc làm giá băng vệ sinh năm đó kéo dài rất lâu, lâu đến mức Khương Ninh vẫn còn ấn tượng sâu sắc, cảm tưởng như đã cả thế kỷ trôi qua.
Khương Ninh chằm chằm nhìn vào giao diện cửa hàng, lòng bàn tay nắm chặt.
Cô không kìm được mà cười lạnh một tiếng, sau đó bình tĩnh kiểm tra số dư tiền xu của mình, tổng cộng còn hơn 685 đồng.
Gói 30 miếng băng hằng ngày giá 3 đồng, gói 10 miếng loại 240mm dùng ban ngày giá 6 đồng, gói 10 miếng loại 420mm dùng ban đêm giá 10 đồng. Cái giá này rẻ đến mức Khương Ninh của trước kia cũng có thể mua dễ dàng.
Nhưng chỉ vì lòng tham của giới tính khác, bao nhiêu phụ nữ đã chết oan uổng dưới miệng dị thú, mang theo bao uất ức không biết tỏ cùng ai?
Khương Ninh nhìn chằm chằm vào loại 420mm dùng ban đêm. Chẳng phải họ muốn đẩy giá lên trời sao? Lần này cô sẽ phối hợp với họ để "làm giá" một trận thật ra trò.
Điều duy nhất Khương Ninh thấy tiếc là thời gian vào Thế giới sương mù này quá ngắn, những kẻ đó có lẽ chưa có quá nhiều tiền xu. Nếu không, cô chắc chắn sẽ giống như kiếp trước, vét sạch sành sanh số tiền trong túi của những kẻ tâm địa bất chính kia.
Cân nhắc tình hình, Khương Ninh chỉ mua 20 gói để thăm dò.
Sau khi bị trừ 190 đồng xu, Khương Ninh mở kênh chat khu vực, gửi một đoạn quảng cáo ngắn gọn: "Bán băng vệ sinh đây! Ai đến trước được trước!"
Đăng quảng cáo xong, cô nhanh chóng đưa 20 gói băng vệ sinh lên kệ với giá 15 đồng mỗi gói.
Bán sạch trong chớp mắt!
Nhìn 300 đồng xu dễ dàng vào túi, Khương Ninh chẳng thấy vui chút nào. Cô chỉ tăng giá một chút mà đã kiếm được nhiều thế này, vậy những kẻ đầu cơ kiếp trước chắc hẳn đã thu lợi nhuận khổng lồ đến mức nào?
Khương Ninh cười trong tức giận.
"Đại lão Kiến Thủ Thanh còn băng vệ sinh không? Tôi vừa không tranh được."
"Tôi cũng không mua kịp... Thật buồn nôn! Có mấy kẻ xé lẻ ra bán, một miếng đã hét giá năm đồng, đúng là thất đức! Đại lão có thể chặn hết bọn họ không?"
"Đúng đấy, bọn họ có dùng đến đâu, sao còn vào tranh với chúng ta?"
"Ai bảo chúng tôi không dùng? Chúng tôi giết quái thú kiếm tiền cũng vất vả lắm nhé. Đi lại ngoài rừng mệt mỏi, chúng tôi mua về làm lót giày không được à?"
"Đúng là không thể lý giải nổi! Thứ đồ cứu mạng của chúng tôi lại bị các người coi rẻ đem đi lót chân, các người có còn là người không thế!"
"Thiếu mấy cái miếng lót giày đó các người không sống nổi à?"
Kênh chat nhanh chóng biến thành một bãi chiến trường. Khương Ninh im lặng quan sát một lúc rồi quay lại cửa hàng mua thêm 50 gói: "Đừng cãi nhau nữa, vẫn còn hàng."
Tiền xu trong tay bọn họ vẫn còn nhiều.
Khương Ninh làm việc rất dứt khoát, sau khi thông báo trước, cô nhanh chóng đưa 50 gói loại 420mm mới lên kệ.
Lần này vẫn bị quét sạch trong vài giây.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)