Khương Ninh gật đầu, cô quay người đi thẳng vào bếp, chuẩn bị bưng bát nước thuốc đen ngòm, đặc quánh đang để trên bàn ra. Thứ nước đó chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến người ta buồn nôn.
Lúc nãy cô đứng cách người phụ nữ một khoảng nên quan sát chưa được kỹ.
Giờ lại gần, cô mới phát hiện cái bụng phồng to của bà ta đang nhô lên một cách kinh dị. Trên lớp da bụng đầy những vết rạn đen kịt có hai dấu tay nhỏ xíu ẩn hiện, trông như thể giây tiếp theo sẽ xé toạc lớp da mỏng dính đó để chui ra ngoài.
Khương Ninh giật mình đến mức run tay.
"Thuốc đến rồi đây ạ." Thấy người phụ nữ nhìn sang, Khương Ninh vội vàng cúi đầu, cung kính bưng bát thuốc đưa qua.
Người phụ nữ lẳng lặng nhìn cô. Bà ta nhìn chằm chằm cho đến khi lưng Khương Ninh túa ra một lớp mồ hôi lạnh mới thong thả nhận lấy bát thuốc, rồi uống từng ngụm một.
Tay đã trống không, Khương Ninh rụt tay lại, tiếp tục âm thầm quan sát đối phương.
Lúc trước Khương Ninh cứ ngỡ môi bà ta có màu xanh, nhưng rõ ràng cô đã lầm. Thứ sưng vù, tím tái, có hình cầu kia không phải môi, mà là khối u mọc ra từ nướu răng.
Khối u đó đẩy môi người phụ nữ sang hai bên, khiến bà ta gần như không thể ngậm miệng lại được.
"Bưng xuống đi." Người phụ nữ chỉ uống năm sáu ngụm rồi đưa bát cho Khương Ninh. Cô còn chưa kịp đón lấy thì bà ta đã quát lên: "Mau gọi điện cho anh trai cô hỏi xem đêm nay nó có chịu vác mặt về không!"
"Suốt ngày chỉ biết công với việc, bộ bận lắm hay sao?"
"Nói mau! Anh trai cô đang tăng ca thật, hay là đang mặn nồng với con nào ở ngoài rồi?"
Khuôn mặt xấu xí biến dạng của người phụ nữ sát ngay trước mắt, đồng tử Khương Ninh co rụt lại, cô cố gắng trấn tĩnh: "Tôi không biết." Cô cố hết sức để không lộ ra vẻ khác lạ: "Nhưng tôi có thể giúp chị đi tìm hiểu."
"Cô giúp tôi?" Người phụ nữ cười lạnh: "Lo mà làm hết việc nhà trước đã rồi hãy nói."
"Tôi đói rồi, cô đi nấu cơm tối đi."
Khương Ninh gật đầu, nhanh nhẹn đón lấy bát thuốc rồi ân cần hỏi: "Chị dâu, tối nay chị muốn ăn món gì không?"
Người phụ nữ hơi ngẩn ra, rồi lắc đầu: "Không có khẩu vị, cô cứ làm đại cái gì đi." Nói đoạn, bà ta lại bắt đầu gắt gỏng: "Làm cơm xong nhớ đi đón Đại Bảo và Nhị Bảo ngay đấy."
"Sữa bột của Tam Bảo cũng sắp hết rồi, nhớ ghé cửa hàng mẹ và bé mua mấy lon về."
"Lúc cô về chắc Tam Bảo cũng vừa tỉnh. Con bé chưa uống gì trước khi ngủ đâu, về đến nơi cô phải cho nó bú sữa ngay lập tức. Nếu để nó quấy rầy tôi nghỉ ngơi thì đừng có trách!"
Vẻ mặt người phụ nữ trở nên hung ác, khí thế vô cùng đáng sợ. Khương Ninh lần lượt vâng dạ rồi bình thản quay lại bếp.
Dù người phụ nữ nói không muốn ăn, Khương Ninh vẫn nấu ba món mặn và một món canh đơn giản.
Khi dọn bữa tối lên, người phụ nữ nhìn cô chằm chằm vài giây rồi mới cầm đũa thong thả ăn: "Đến giờ cô đi đón Đại Bảo và Nhị Bảo rồi đấy."
"Vâng." Khương Ninh không ý kiến gì, cầm chìa khóa rồi mở cửa ra ngoài.
Bên ngoài sương mù dày đặc, không nhìn thấy gì cả. Khương Ninh còn đang loay hoay chưa biết đi đâu thì trước mặt đã xuất hiện hai đứa trẻ mặt mũi non nớt.
Theo phản xạ, cô lùi lại một bước, lưng đập trúng cánh cửa lạnh ngắt.
Hai đứa trẻ nhìn cô đầy thắc mắc: "Cô ơi, sao cô không mở cửa?"
Khương Ninh mím môi, đưa tay lấy chìa khóa. Khi tay vừa cử động, cô mới phát hiện mình đang xách một túi ni lông, bên trong chính là mấy lon sữa bột mà người phụ nữ yêu cầu.
Hóa ra cô không cần phải đi đâu xa cả, xem ra bối cảnh của phó bản lần này chỉ gói gọn trong căn hộ cao cấp rộng lớn này thôi.
Khương Ninh tra chìa khóa mở cửa thật nhanh. Sau khi dắt hai đứa nhỏ vào nhà, cô bỏ lại một câu: "Mau vào làm bài tập đi", rồi vội vã đi pha sữa cho đứa út.
Cô hành động rất kịp thời, vừa vào đến phòng trẻ em thì đứa út đã tỉnh và chuẩn bị gào lên.
Với tốc độ tia chớp, Khương Ninh lao tới nhét ngay bình sữa vào miệng nó: "Ngoan, uống đi."
Bị cắt ngang bài "ca vọng cổ", đứa út chớp chớp đôi mắt đen láy như hai quả nho nhìn cô, rồi ngoan ngoãn ôm lấy bình sữa bú chùn chụt.
Khương Ninh thở phào nhẹ nhõm.
Xét theo đúng nghĩa, phó bản này có tận 5 Boss.
Điều kiện thông quan phó bản rất kỳ quái, mỗi lần mỗi khác, nên Khương Ninh không thể áp dụng kinh nghiệm từ kiếp trước.
Cô chỉ có thể kiên nhẫn tìm hiểu tình hình, dựa vào những thông tin có sẵn để suy luận, phán đoán, từ đó tìm ra cách thông quan hiệu quả nhất.
Cho Tam Bảo bú xong, Khương Ninh thay tã cho nó.
Suốt quá trình đó, đứa bé cứ ngoan ngoãn mút tay nhìn Khương Ninh. Nó rất bám người, không khóc không quấy, yên tĩnh như một thiên thần nhỏ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

