Có Cố Tịch gia nhập, hiệu suất làm việc của mọi người quả nhiên tăng lên rất nhiều.
Bởi vì lúc trước, đám người hệ soạn nhạc chỉ có thể trông cậy vào Lâm Uyên một mình giúp mọi người đệm piano, Lâm Uyên không có cách nào phân thân.
Bây giờ Cố Tịch gia nhập, trực tiếp giúp Lâm Uyên chia sẻ hơn một nửa lượng công việc, đôi khi Lâm Uyên đàn lâu mệt mỏi, còn có thể qua một bên nghỉ ngơi đôi chút.
"Cố Tịch đồng học, ngươi cũng nghỉ ngơi một chút đi."
Nhìn Cố Tịch bận bịu tứ phía, đám sinh viên hệ soạn nhạc cũng có chút ngại ngùng.
Mọi người không nghĩ tới, Cố Tịch đồng học lại nhiệt tình như vậy.
Nàng chẳng những đồng ý giúp đỡ mọi người đệm đàn cho ca khúc, mà còn bỏ công bỏ sức gần như đến mức liều mạng, từ đầu tới cuối đều không màng nghỉ ngơi!
Đồng thời thái độ của nàng đối với mọi người cũng phi thường thân thiện, không có chút nào ngạo khí cùng lạnh nhạt.
"Ta không mệt."
Cố Tịch cười trả lời.
Không mệt dĩ nhiên là không có khả năng, nhiều người như vậy cần giúp, người có trình độ đàn dương cầm cao thế nào đi nữa cũng sẽ cảm thấy mệt mỏi, đây không phải vấn đề về trình độ.
Nhưng nếu Cố Tịch so sánh thân thể mệt mỏi với tinh thần, lại là hưng phấn trước giờ chưa từng có ——
Khúc phụ cần mình hỗ trợ!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
