"Hôm nay tâm hồn không ở đây à."
Ngô Dũng đi tới bên người Lâm Uyên, cảm giác Lâm Uyên có chút ỉu xìu: "Ai chọc tiểu vương bài của tầng mười chúng ta tức giận?"
Lâm Uyên đã có bốn ca khúc đột phá trăm vạn lượt mua. Chỉ cần thêm một bài nữa, sẽ chính thức được thăng lên làm nhạc sĩ cao cấp, cũng chính là vương bài của công ty.
Chuyện này mọi người trong Ban soạn nhạc đều biết, cho nên thỉnh thoảng sẽ trêu chọc Lâm Uyên như vậy.
"Hai triệu..."
Lâm Uyên thương cảm nhìn ra phía ngoài cửa sổ.
"Cái gì?"
"Hai triệu..."
Ngô Dũng không hiểu gì: "Cái gì hai triệu?"
Lâm Uyên cũng không trả lời, chỉ lặp lại: "Hai triệu..."
Ngô Dũng không để ý tới hắn nữa.
Trưởng Ban kiểm duyệt tự mình tiếp đón, mặt đầy hiền hòa: "Chu trưởng ban, vào đây ngồi chơi, buổi trưa có rảnh cùng ăn bữa cơm?"
"Ăn cái rắm!"
Lão Chu tức giận nói: "Bên kiểm duyệt các ngươi có người không nói quy củ! Chuyện này trước đây ta vốn mắt nhắm mắt mở, dù sao bọn hắn chỉ thuận lợi cho vài người trong nội bộ công ty, không làm ra chuyện ăn cây táo rào cây sung. Nhưng lần này không giống, ai để lộ «Hồng Mân Côi»?"
Đối phương cười ngượng ngùng: "Ta quay về sẽ phê bình..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)