Khổng An không chỉ là giáo sư mỹ thuật, đồng thời còn là người được đề cử kế nhiệm chức vụ chủ nhiệm khoa.
Chuyện này trên cơ bản chắc chắn rồi.
Lấy mặt mũi của lão, buổi tối chạy đi tìm hiệu trưởng tán gẫu một chút không có vấn đề gì.
Bất quá thời điểm hiệu trưởng Thi Hoài Nam nghe được Khổng An nói đến chuyện này, phản ứng đầu tiên là:
Có nhầm không vậy?
Hắn nghiêm túc nhìn chằm chằm Khổng An, có chút khó hiểu: "Ý ngươi là, trong số sinh viên năm ba hệ mỹ thuật, có một nhóm người thành tích vẽ phác họa rất tốt, là có sinh viên năm hai hệ soạn nhạc đào tạo ra?"
"Thiên chân vạn xác!"
"Đâu chỉ khóa năm ba." - Khổng An nói: "Cho dạy năm tư cũng dư sức."
Hiệu trưởng Thi Hoài Nam nghe mà sửng sốt: "Thật sự lợi hại như vậy?"
Khổng An gật đầu: "Ta trước khi tới đã kiểm tra một chút, nhóm sinh viên này lúc trước thành tích phác họa tương đối phổ thông, được Lâm Uyên dạy xong, trình độ từng tên đột nhiên tăng mạnh. Nói lời từ lương tâm, loại trình độ sư phạm này đến ta cũng mặc cảm."
"Ta đã biết."
Thi Hoài Nam do dự một chút nói: "Chuyện này không thể chỉ thông qua ta đồng ý, vẫn phải tôn trọng ý kiến của sinh viên, ý kiến của hệ soạn nhạc cùng với phụ huynh hắn."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
