"Cái chết của tiểu lại?"
Thấy tựa đề này, Vệ Long theo bản năng cho rằng đây là một bộ đoản thiên trinh thám. Bởi vì hoạt động không giới hạn đề tài, cho nên trong số các bản thảo do ba mươi vị tác gia lục tục gửi tới cũng không thiếu một ít sáng tác về mảng trinh thám.
Hắn hoài nghi mình nhìn lầm rồi. Mặc dù loại cố sự viết dưới dạng đoản thiên tiểu thuyết số chữ sẽ không nhiều, hơn nữa mình cũng đặc biệt đề cập với Sở Cuồng, đoản thiên tiểu thuyết không thích hợp viết dài, số chữ không cần quá nhiều...
Nhưng đây là không nhiều à?
Toàn văn lại không tới hai ngàn chữ?
Ta nói nên ngắn một chút, là nói tiểu thuyết nên từ ba nghìn đến năm nghìn chữ trên dưới kìa!
Sở Cuồng sẽ không phải là nghe đề nghị của mình, sinh ra hiểu lầm, cho nên mới tận lực rút ngắn số chữ?
Hắn cho rằng càng ngắn càng tốt?
Nếu vì nguyên nhân như vậy mà ảnh hưởng tới chất lượng tác phẩm, chính mình thật đúng là to tội. Vệ Long không nhịn được lấy tay bưng trán.
Hay là trước cứ đọc tiểu thuyết đã:
[Đây là một buổi tối bình thường, tiểu lại ngồi ở hàng ghế thứ hai trên tầng hai, dùng ống nhòm xem vở kịch đang biểu diễn phía dưới. Giờ khắc này, hắn chỉ cảm thấy năm tháng trôi qua thật tốt]
Năm tháng trôi qua tốt?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

