Mắt Chung Dư trợn tròn.
Vẽ phác họa thuộc về chương trình cơ sở mà tất cả sinh viên hệ mỹ thuật chắc chắn phải học, nhưng phàm là hội họa đại sư, đầu tiên phải là một vị phác họa đại sư, bỏ đi nền tảng phác họa cơ sở cũng chưa phải đại sư.
Thậm chí có một ít đại sư hội họa cho rằng:
Nếu như không có màu sắc, phác họa chính là tất cả!
Không nói tới quan điểm này có chính xác hay không, ít nhất tầm quan trọng của vẽ phác họa đối với hội họa không cần nói cũng biết. Đây là nguyên nhân khiến Chung Dư đã là sinh viên mỹ thuật năm ba vẫn còn đang khổ luyện vẽ phác họa.
Đối với người học tập phác họa nhiều năm như Chung Dư, hắn cho rằng trình độ của mình không đến nỗi kém.
Nhưng hôm nay nhận thức đó của hắn, bị một sinh viên mới gia nhập câu lạc bộ, dùng mười phút thời gian đánh tan hoàn toàn!
"..."
Sau đó hắn đỡ Lâm Uyên ngồi lên ghế của mình, đầy nhiệt tình nói: "Ta tên là Chung Dư, sinh viên mỹ thuật năm thứ ba đại học!"
"Ta tên là Lâm Uyên."
"Thật tốt, Lâm Uyên đại thần, ngài cứ ngồi đây trước, chờ ta quét dọn xong chúng ta trò chuyện tiếp!"
Vừa nói, Chung Dư nhanh chóng đi về phía sinh viên bên cạnh, nụ cười trên mặt biến mất: "Ngươi, đứng lên."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



