Sáng ngày hôm sau chỉ có một tiết.
Kết thúc chương trình học buổi sáng, Lâm Uyên trực tiếp đi phòng tập đàn.
Ngày hôm qua ý thức được chính mình chưa ổn, hắn muốn đề cao trình độ đàn dương cầm của bản thân một chút.
Kết quả vừa đến dãy phòng tập đàn, Lâm Uyên ngạc nhiên phát hiện, hôm phòng tập đàn đã đầy người.
Đây cũng là chuyện hiếm gặp.
Nhưng trong nháy mắt hắn xoay người, lại chợt nghe bên cạnh truyền tới một giọng nói:
"Ngài cần dùng Đàn dương cầm sao?"
Lâm Uyên quay đầu nhìn một chút, lại chính là Cố Tịch mà ngày hôm qua nói xin lỗi với mình, trong lòng không khỏi vang lên âm thanh hiểu ra ——
Khó trách.
Vốn là phòng tập đàn có thể sử dụng. Giờ này đúng ra mới vào tiết hai, sinh viên đa số còn đang ngồi trên giảng đường, không thể chạy đi tập đàn đông như vậy.
Nhưng căn cứ vào trước đây mỗi lần gặp phải Cố Tịch, đều sẽ có chuyện không tốt phát sinh, loại tình huống này gần như thành định luật!
Cho nên hiện tại phòng đánh đàn đủ người, đại khái chính là do mình gặp phải đối phương.
"Không cần."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
