Bảy giờ tối hôm đó.
Lâm Uyên cùng Trần Chí Vũ và người đại diện của Trần Chí Vũ tới quán lẩu của Tôn Diệu Hỏa.
Quán lẩu có tên là: Nồi lẩu Diễm Diễm.
Bên trong quán rất đông khách, có thể nhìn ra được chỗ này làm ăn khá ổn. Tôn Diệu Hỏa đã đứng sẵn ở cửa nghênh đón.
"Ta là Tôn Diệu Hỏa, «Hồng Mân Côi» là ta hát."
Trần Chí Vũ có chút hoảng hốt.
Không ngờ người bạn mở quán lẩu mà Tiện Ngư lão sư nói hóa ra lại chính là đồng nghiệp của mình!
Đều là người trong nghề, mặc dù Tôn Diệu Hỏa không có danh tiếng quá lớn, nhưng hắn và Trần Chí Vũ cũng đã gặp nhau tại một số sự kiện.
Cho nên Trần Chí Vũ cảm thấy Tôn Diệu Hỏa nhìn rất quen mắt.
Ngược lại, Tôn Diệu Hỏa lại rất quen thuộc với Trần Chí Vũ .
Dù sao Trần Chí Vũ cũng là một ca sĩ hạng nhất trong nghề, có mấy người không biết đến hắn chứ?
"Đây là người đại diện của ta, Lưu Mâu."
"Xin chào."
"Đừng khách sáo, chúng ta vào trong thôi, bàn riêng đã được chuẩn bị xong, cũng không thể cứ để cho học đệ đói bụng được." - Tôn Diệu Hỏa nhìn về phía Lâm Uyên nói.
"..."
Sau khi hàn huyên mấy câu, mọi người đều đi vào bên trong.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
