Tên rất phổ thông.
Nhưng truyện ngắn cũng không cần phải đặt tên quá hay, điều thực sự mà Vệ Long quan tâm đó là nội dung, sau khi trải qua mấy lần thất vọng, bây giờ Vệ Long chỉ hy vọng bản thảo của Sở Cuồng có thể duy trì được tiêu chuẩn từ trước đến giờ...
Chỉ cần giữ vững tiêu chuẩn nhất quán là được.
Sở Cuồng chính là một vị đại tướng!
Blog bên kia mặc dù có thêm Phùng Hoa, nhưng nếu nhìn tổng thể trình độ văn học của Bộ Lạc bên này cũng không thể nói là kém, cũng không phải không có thực lực để cạnh tranh lại, dù sao người yêu thích truyện ngắn cũng không phải chỉ đọc một tác phẩm, đây là cái cớ duy nhất mà Vệ Long có thể mượn để tự an ủi bản thân mình.
Mở tác phẩm ra.
Vệ Long bắt đầu xem xét.
Câu chuyện bắt đầu từ góc nhìn của một người phụ nữ xinh đẹp mà nghèo khổ, người phụ nữ này vì nghèo khó mà phải gả cho một nhân viên công chức phổ thông, không có bản lĩnh gì lớn, hai vợ chồng phải chật vật trong cuộc sống sinh hoạt.
Thiên tính của nữ nhân là theo đuổi vật chất.
Bởi vì nhà nghèo khó chỉ có bốn vách tường thô ráp, đồ đạc thì cũ kỹ, quần áo may bằng chất lượng bình dân, lỗi thời... nên nàng luôn tràn đầy sầu bi.
Nàng luôn mơ ước một cuộc sống hoa lệ, có vô số người hầu kẻ hạ để tùy ý sai bảo, được tận hưởng sơn trân hải vị.
Vệ Long trầm ngâm suy nghĩ.
Hắn đại khái cũng đoán được mục đích câu chuyện này của Sở Cuồng là xoay quanh đề tài về vật chất, phù hợp với phong cảnh những bộ truyện ngắn của Sở Cuồng trước đây, hắn rất thích mượn truyện ngắn để đạt được một hiệu quả châm chọc, trào phúng nào đó, đây là cảm nhận trong lòng của Vệ Long, hiện tại kỳ vọng của hắn đã tăng lên một chút.
Tiếp tục xem.
[Ngày này.
Chồng nàng có hơi dương dương đắc ý, lấy ra một tấm thiệp mời đưa cho phu nhân của mình xem:
Nhưng vợ hắn vẫn tức giận vô cớ.
Một công chức phổ thông của bộ giáo dục như hắn không thể nào hiểu được cơn tức giận của vợ mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
