Trầm Thanh đã gửi danh sách đạo diễn đến, trong đó có ba ứng cử viên và đính kèm một liên kết dẫn đến các tác phẩm của họ.
Vị đạo diễn thứ ba là người duy nhất tốt nghiệp khoa không liên quan, giữa chừng lại đổi nghề làm đạo diễn, nhưng có kinh nghiệm một lần quay vi điện ảnh.
Lâm Uyên xem qua tác phẩm riêng của ba người.
Cuối cùng, hắn quyết định lựa chọn vị đạo diễn thứ ba có tên: Dịch Thành Công.
Lựa chọn vị đạo diễn này, dĩ nhiên không phải bởi vì cái tên đặc biệt của đối phương.
Nguyên nhân chính là bởi vì tác phẩm mà Dịch Thành Công quay chụp rất thú vị. Nói là vi điện ảnh không bằng nói là tập hợp những mẩu chuyện tiếu lâm được đầu tư kỹ lưỡng, nội dung phân tán không có cốt truyện cụ thể, chính là thể loại phim ngắn được đăng nhiều tập trên mạng, nó cũng gần giống với hài kịch.
Mặc dù Dịch Thành Công mới chỉ quay được một bộ vi điện ảnh, tác phẩm còn thiếu tính liên kết mạch lạc, nhưng các mảng miếng gây hài trong phim được thả rất đúng chỗ, có thể thấy năng lực chuyên môn của người này cũng không đến nỗi tệ.
“Chọn hắn đi, không được thì đổi.”
Lâm Uyên vẫn căn cứ vào nguyên tắc cũ, tiếp tục chọn diễn viên.
So với danh sách đạo diễn, danh sách diễn viên ngược lại có rất nhiều ứng cử viên để Lâm Uyên lựa chọn.
Nhưng trong đó quả thực không kiếm được hàng hiệu. Ở đây hoặc là người mới gia nhập giới điện ảnh thời gian ngắn, hoặc kiểu lăn lộn nhiều năm trong đoàn làm phim nhưng vẫn chỉ là tiểu nhân vật chuyên đóng vai phụ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)