Rời khỏi công ty.
Lâm Uyên chuẩn bị về nhà.
Kết quả vừa bước ra khỏi cửa công ty, Lâm Uyên đột nhiên nghe thấy một giọng nói quen thuộc:
“Học đệ, ở đây!”
Lâm Uyên quay đầu lại liền nhìn thấy Tôn Diệu Hỏa.
Lúc này, Tôn Diệu Hỏa mở cửa xe kế bên ghế lái, mời Lâm Uyên vào trong:
“Hôm nay đúng lúc rảnh rỗi, cho nên vừa nghe nói học đệ trở lại Tần Châu, ta liền nghĩ tới học đệ có thể muốn dùng xe.”
Lâm Uyên ngồi vào kế bên ghế lái.
Bên trong xe rất gọn gàng, Lâm Uyên không khỏi cảm khái, học trưởng Tôn quả thật là một người cẩn thận, độ sạch sẽ của xe giống y như xe mới vậy.
“Cảm ơn cái gì, dù sao hôm nay ta vốn không có công việc gì.”
Tôn Diệu Hỏa trở lại ghế lái:
"Muốn về thẳng nhà hay là đi ra ngoài ăn một chút? Quán lẩu của ta đã khai trương, chị Huyên còn dẫn theo đồng nghiệp đến ăn mấy lần rồi."
"Về nhà trước đi."
Trước khi trở lại, Lâm Uyên có nói qua chuyện này với chị gái, cho nên biết đại khái em gái Lâm Dao cũng sẽ quay trở lại chỗ ở.
"Được rồi."
Tôn Diệu Hỏa khởi động xe, lái xe nhẹ nhàng đi trên đường.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

