Sân bay, cuối tháng tám.
Ba người Lâm Huyên, Hạ Phồn cùng với Tôn Diệu Hỏa đồng thời đi tiễn Lâm Uyên rời khỏi Tô Thành, lần này Tôn Diệu Hỏa không đeo khẩu trang cùng kính râm, trong lòng hắn từ không muốn mọi người nhận ra, biến thành cấp thiết cần được người xung quanh nhận biết.
"Là minh tinh phải không...?"
"Nhìn quen quá!"
"Hạ Phồn!"
"Hạ Phồn!"
Nhóm người hô vang thật náo nhiệt.
Nhưng không liên quan tới Tôn Diệu Hỏa...
Lúc này Lâm Uyên vừa mới lên máy bay rời đi không lâu, Tôn Diệu Hỏa đứng bơ vơ tại sảnh sân bay rộng lớn mênh mông, sớm cảm nhận được từng đợt cảm xúc cô độc, có chút lặng đi, bị đám người chen chúc ra phía ngoài.
"...."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

