Giám đốc nhà xuất bản Đỉnh Thịnh cảm thấy hơi bí bách, mà loại bí bách này sẽ đeo bám hắn tới hết tháng sáu, hắn vô cùng chờ mong đây là một trận kinh nghi vô căn cứ, bởi vì nếu như lo âu của hắn biến thành sự thật, như vậy sẽ hình thành tra tấn cực lớn trên tâm lý ——
Sinh hoạt của Lâm Uyên thì ngược lại tất cả đều như cũ.
Hắn thậm chí bắt đầu viết «Tru Tiên» quyển thứ hai, bệnh loét mũi không phải một thói quen tốt, dính bệnh này sẽ ảnh hưởng đến thu nhập của Lâm Uyên, ít nhất trong chuyện kiếm tiền này, Lâm Uyên biểu hiện phi thường chăm chỉ.
Bất quá cũng không thể một mực kiếm tiền.
Ví dụ như gần đây nền tảng văn học Bộ lạc gọi điện thoại cho hắn, muốn mời hắn gửi một bộ bản thảo truyện ngắn, liền bị Lâm Uyên cự tuyệt. Bởi vì trên tay hắn chỉ còn hai bộ đoản thiên, hắn cần dùng tiết kiệm một chút, ngược lại mấy bộ truyện ngắn này cũng không thể bị mất giá.
Hai bên đều tin lý do hoang đường này của Lâm Uyên.
Bởi vì từ góc nhìn của người bình thường, nếu như tác gia ngày ngày đều có linh cảm mới lộ ra kỳ quái. Huống hồ Sở Cuồng mỗi lần phát hành đoản thiên tiểu thuyết đều là kinh điển, mà kinh điển cũng có nghĩa quà trình sáng tác đủ chật vật, nào có ai tùy tiện liền có thể viết ra một thiên kinh điển?
Tiểu thuyết kinh điển lại không phải cải trắng.
Đây cũng là nguyên nhân chính khiến Lâm Uyên cự tuyệt hai nhà mời gửi bản thảo đoản thiên tiểu thuyết. Thiên tài cũng phải có giới hạn, nếu như hắn trực tiếp quẹt thẻ yêu cầu hệ thống chế tác riêng vài chục đầu truyện ngắn phát hành ra ngoài, ngoại giới đại khái không phải kinh ngạc nữa, mà là bị kinh sợ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)