Thẩm Tố buông rèm vải xuống:
"Về đi."
Thúy Đào không làm khó con ngựa nữa, chỉ há miệng nói thêm hai câu:
"Tiểu thư nhà chúng ta bỏ ra số tiền lớn mua ngươi, sao ngươi lại làm nàng bị thương được!"
Giống như cũng không có không xong như vậy, yêu này nhìn cũng không dữ, chỉ là rốt cuộc nàng đang mưu đồ cái gì?
Nếu như Thúy Đào là một người bình thường, một lòng hướng về nàng, Thẩm Tố đương nhiên không ngại mang theo nàng đồng hành, sau khi biết Thúy Đào là yêu, nàng liền không có can đảm như vậy.
Nàng không có bản lĩnh thông thiên, cho dù là nam nữ chính hay là Giang Tự, thậm chí Thúy Đào bên cạnh cũng quá nguy hiểm đối với nàng.
Xem ra, nàng không chỉ phải tránh những người có liên quan đến nhóm vai chính, mà còn phải nghĩ cách thoát khỏi tầm mắt của Thúy Đào.
"Bịch!"
Thẩm Tố còn đang trầm tư tìm cách thoát thân thì bên ngoài kiệu bỗng nhiên vang lên một tiếng động lớn, giống như là vật nặng rơi xuống trên người, cùng với âm thanh đó, ánh sáng màu đỏ nhàn nhạt xuyên qua mành kiệu, ánh đỏ khắc lên da thịt trắng như tuyết, tạo thành một tầng tầng vầng sáng.
Thẩm Tố nhìn đến xuất thần, ánh sáng đỏ kia lại ở một khắc hóa thành ấu trùng mỏ nhọn thật nhỏ, không khí trong kiệu cũng trong nháy mắt trở nên ướt át, gấm vóc trên người nàng dính sát vào làn da, làm cho lòng người hoảng hốt.
Ấu trùng kia nhìn rất nhỏ, một con đen tuyền, khó có thể phân biệt rõ bộ dáng, chỉ có cái miệng sắc nhọn kia là có gai màu đỏ thật dài.
Ấu trùng càng ngày càng nhiều, rậm rạp trước mắt Thẩm Tố, tầm mắt của nàng bị con trùng nhỏ đen nhánh kia chen đầy, bên tai đều là âm thanh cánh của phi trùng kia vung lên.
Trong lòng sợ hãi, Thẩm Tố gắt gao nắm chặt tay lại.
Nàng muốn kêu, nhưng yết hầu giống như là bị ngăn chặn, khó có thể phát ra âm thanh.
Những con trùng đen kia đột nhiên nhào tới Thẩm Tố, vị trí nhào tới chính là mu bàn tay Thẩm Tố vừa mới giơ lên, đột nhiên xảy ra dị biến làm Thẩm Tố kinh hoàng, nàng hít sâu một hơi, trong nháy mắt ấu trùng nhào tới, dùng sức ấn khăn tay lên mu bàn tay, giống như là làm vậy sẽ có thể ngăn cản ấu trùng.
Thẩm Tố chỉ là xuất phát từ bản năng, không ngờ sau khi khăn tay che miệng vết thương, ấu trùng kia liền hóa thành sương máu biến mất trước mắt.
Không khỏi quá dễ dàng.
Nếu không phải trên người vẫn có thể cảm nhận được dấu vết ướt lạnh, Thẩm Tố sẽ cho rằng tất cả vừa rồi đều là ảo giác.
Chẳng lẽ là do Thúy Đào cứu nàng?
Thẩm Tố nghĩ đến lúc ở trong viện, khi nàng bị thủ đoạn của tiên nhân túm vào ảo cảnh thì nghe thấy một tiếng đinh bị kéo ra, rất có thể là thủ đoạn của Thúy Đào, chỉ là vừa rồi nàng cũng không nghe được âm thanh gì.
Ánh sáng đỏ xuyên qua kiệu lúc này cũng tản ra.
Nàng nhẹ nhàng thở hổn hển một hơi, rũ mắt xuống, thoáng nhìn khăn thêu kia, giữa lông mày phủ lên một tầng sương lạnh hơi mỏng, Thẩm Tố mím môi buộc khăn thêu kia lên tay, hoàn toàn chặn miệng lại.
Chờ tâm cảnh bình phục chút, Thẩm Tố mới cảm nhận được lòng bàn tay truyền đến đau đớn.
Nàng mở lòng bàn tay ra, lúc này mới phát hiện vừa rồi bởi vì sợ hãi mà nàng đã véo ra từng vết đỏ, cũng không tính là sâu, nhưng nhìn thấy lòng bàn tay trắng như tuyết cũng coi như bắt mắt.
Đồng tử đen như mực ấn từng vết đỏ, Thẩm Tố càng cảm thấy nàng càng xui xẻo, quyển sách này thật không hổ là ngược vai phụ, thân phận hiện tại của nàng chỉ là một người qua đường Giáp sao có thể xui xẻo thành như vậy.
Thẩm Tố còn chưa kịp tránh thoát khỏi sự sợ hãi của ấu trùng thì bên ngoài kiệu đã vang lên tiếng kinh hô của Thúy Đào:
"Tiểu thư, tiểu thư!"
Thẩm Tố lại mở màn vải ra, lần này nàng không nhìn thấy lông tóc trắng như tuyết kia, mà nhìn thấy vẻ mặt sợ hãi của Thúy Đào đứng ở bên cạnh kiệu, Thẩm Tố theo chỉ dẫn của Thúy Đào nhìn qua, trước mắt nhìn thấy một đôi chân trắng tinh như tuyết, mắt cá chân nhỏ yếu, ngón chân giống như cục bột nặn ra mềm mại, nhỏ xảo tinh xảo, một đôi chân xinh đẹp, lòng bàn chân lại huyết nhục mơ hồ.
Nàng để một đôi chân trần trụi, bàn chân kia giống như đã giẫm lên hàng tỉ thứ trên mặt đất, bị hòn đá sắc bén nhô lên làm rách da thịt, thịt bị mục nát và máu dính liền hiện ra vẻ chật vật.
Nàng trông rất gầy yếu, đôi môi tái nhợt thảm đạm, nhẹ nhàng vân vê cũng như có thể mở tung.
Cánh tay buông xuống bên người vừa mảnh vừa mềm, thoạt nhìn tay trói gà không chặt, nhưng mười ngón tay nhỏ dài mềm mại, lại rất cảnh đẹp ý vui. Chỉ là vốn nên là khối ngọc trắng xinh đẹp, nhưng bàn tay của mỹ nhân và bàn chân của nàng giống nhau, rách nát không chịu nổi, máu tươi cùng thịt nát mơ hồ lòng bàn tay, nhìn sơ qua cũng cảm thấy rất đau.
Thẩm Tố nhìn thấy miệng vết thương của mỹ nhân, ngực chợt truyền đến một trận đau đớn, cảm giác đau đớn quen thuộc giống như nghe được tiếng khóc thấp kia.
Đôi mắt nhẹ nhàng chuyển động, vẫn không nhìn thấy bóng dáng con ngựa trắng kia, nhưng thật ra lại gặp phải ánh mắt kinh ngạc của Thúy Đào.
Con ngựa trắng đã biến mất, đột nhiên xuất hiện mỹ nhân.
Thẩm Tố cũng không cảm thấy rằng nàng sẽ không bỏ con ngựa trắng kia lại, tất cả đều quá trùng hợp.
Nàng nhéo nhéo ngón tay, trong chốc lát ngắn ngủi, giữa trán đã là mồ hôi lạnh ròng ròng.
Cũng là yêu sao?
Ý niệm vừa mới dâng lên, Thẩm Tố theo bản năng co rúm lại một bước, gần như muốn lui về trong kiệu.
Yết hầu của nàng hơi cứng lại, trong đầu vang lên một âm thanh:
"Tránh xa nàng!"
Thẩm Tố tích mệnh, nàng không muốn nguy hiểm đến gần, mà hiện giờ bất kỳ một con yêu vật nào cũng đủ để cướp đi sinh mệnh của nàng, tuy rằng mỹ nhân trước mắt cũng không nhất định là yêu.
Thẩm Tố cắn chặt răng, vừa định xoay người lại, bên tai bỗng nhiên có giọng nữ yếu ớt vô lực vang lên:
"Cô nương, chạy mau."
Âm thanh rất nhẹ rất nhu, giống như là mây mù nhỏ yếu chậm rãi bay tới bên tai, Thẩm Tố theo bản năng nhìn về phía mỹ nhân trên mặt đất, tuy nàng vẫn hôn mê, cũng không há miệng, nhưng Thẩm Tố cảm thấy giọng nữ nhu nhược này chính là đến từ mỹ nhân, nàng sẽ không nghe lầm, giọng nói kia giống như tiếng khóc lúc trước nghe được, gần như có thể nghiền nát trái tim của nàng.
Có lẽ, nàng nên cứu nàng ấy.
Nguyên chủ thích yên tĩnh, cho nên Thẩm phủ ở vị trí xa với Lạc Nguyệt thành, mà nơi này đã tới gần Thẩm phủ, gần như không nhìn thấy người qua đường nào, nếu nàng không cứu thì cũng rất khó gặp được người khác tới cứu mỹ nhân.
Hơn nữa mỹ nhân sinh ra đã xinh đẹp như vậy, còn hôn mê, để nàng lại đây gặp phải kẻ xấu gì cũng có thể.
Nàng thoạt nhìn rất yếu, giống như là một món ngọc sứ dễ vỡ.
Nàng thoạt nhìn rất đáng thương, lòng bàn tay gan bàn chân đều bị ma sát đến máu tươi đầm đìa, ngay cả khối thịt lành lặn cũng không tìm được.
Thẩm Tố, ngươi nên cứu nàng ấy.
Gió nhẹ thổi qua, thổi xuống trán chảy ra mồ hôi, Thẩm Tố chậm rãi phun ra một hơi:
"Thúy Đào, ngươi giúp ta đỡ nàng vào trong kiệu."
Nàng vẫn là mềm lòng.
Trong kiệu cũng không có không gian quá dư dả, mỹ nhân cũng không có ý thức, Thẩm Tố chỉ có thể ôm nửa người mỹ nhân để nàng dựa vào đầu vai của mình.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
