Sức quan sát của Thẩm Tố cũng không tệ, nàng nhìn ra được mỹ nhân này có chút sợ hãi Thúy Đào.
Thúy Đào ở đây, nàng cũng không tiện truy vấn thân phận của mỹ nhân nữa, dứt khoát đứng lên:
"Phu nhân từ từ ăn, ta đi vào trong viện hít thở không khí."
Mỹ nhân kinh ngạc ngước mắt lên, nhẹ nhàng mở miệng, nhưng không thể phát ra âm thanh.
Lông mi của nàng nhẹ nhàng rung động, hơi nước trong mắt đã sâu hơn chút.
Thẩm Tố cố nén xúc động muốn lau nước mắt cho nàng, đáy lòng sinh ra vài phần quái dị.
Nàng thật sự là Vệ Nam Y sao? Thoạt nhìn nàng thật sự có chút thích khóc, còn Vệ Nam Y chính là Thần Nữ.
Chỉ là cho dù Vệ Nam Y thích khóc thì cũng có thể hiểu được, hiện tại nàng chỉ là một ngọc sứ gần như rách nát, sớm đã mất đi tất cả thuộc về Thần Nữ.
Thẩm Tố không ở lâu, nàng phân phó với Thúy Đào:
"Thúy Đào, đi theo ta vào trong viện ngắm cảnh."
Thúy Đào liên thanh đáp ứng, Thẩm Tố mang theo Thúy Đào vừa mới đi đến bên cửa phòng, trong phòng rốt cuộc chậm chạp vang lên âm thanh:
"Cô nương, ta..."
Thẩm Tố nghe thấy tiếng vang, vội vàng một lần nữa đi trở về bên cạnh mỹ nhân.
Nàng rũ mắt xuống, mỹ nhân đang ngước mắt nhìn nàng.
Ánh mắt đen như mực lướt nhẹ, trong suốt tràn đầy nhu nhược, Thẩm Tố vẫn là lần đầu tiên thấy có người trên người có cảm giác dễ vỡ mãnh liệt như vậy, giống như nhẹ nhàng vê động là có thể ở đầu ngón tay hóa thành dập nát.
Nói chuyện với nàng, Thẩm Tố không nhịn được hạ thấp giọng:
"Phu nhân, sao vậy?"
Trong mắt nàng có một chút do dự, nhưng rất nhanh đã chuyển thành kiên định:
"Cô nương, ta nên rời khỏi rồi."
Thẩm Tố bỗng nhiên nhớ tới lời nói của mỹ nhân với nàng, nàng nói không muốn hại nàng, lúc này mới vừa khôi phục chút thể lực, người đã chuẩn bị rời khỏi, nàng có thể cảm nhận được sự chân thành của mỹ nhân, cũng có thể cảm nhận được sự suy yếu của nàng.
Thẩm Tố là người sợ nguy hiểm, chỉ cầu an ổn, nhưng... Nàng trông có vẻ gió thổi đều có thể lung lay, sao có thể một mình đi nơi nào.
Nàng nhìn thấu tâm tư của mỹ nhân, biết nàng suy nghĩ cho mình, vậy càng không thể để nàng rời khỏi như vậy.
Thẩm Tố trầm ngâm một lát nói:
"Ta mua ngươi rồi, lại cứu ngươi, ngươi cũng không thể đi."
Mỹ nhân ngẩn người, không ngờ nàng sẽ nói như vậy:
"Cô nương, nhưng mà..."
Thẩm Tố bình đạm sửa đúng mỹ nhân:
"Phu nhân, ta họ Thẩm, tên là Thẩm Tố."
Nói xong nàng không chờ mỹ nhân phản ứng lại, mang theo Thúy Đào rời khỏi phòng, ánh mắt lại thoáng nhìn mỹ nhân trước sau chằm chằm vào nàng, Thẩm Tố cảm thấy nàng đại khái là lại sợ Thúy Đào, lại không muốn ở một mình, đặt mình vào chỗ mà ngẫm lại, nếu nàng là mỹ nhân, một người ở nơi hoàn toàn xa lạ, đương nhiên là khát cầu có thể tin người làm bạn.
Nàng xem nàng, có phải tín nhiệm nàng hay không?
Trái tim đột nhiên nhảy dựng.
Thúy Đào nghẹn cả nửa ngày, sau khi rời khỏi phòng không nhịn được lên tiếng:
"Tiểu thư, ta thật sự không hiểu, vì sao ngươi lại tốt với nữ nhân xa lạ kia như vậy?"
Thúy Đào quấy nhiễu suy nghĩ của Thẩm Tố, trong lòng nàng có chút không vui, chỉ là che giấu rất tốt.
Thẩm Tố tương đối am hiểu che giấu cảm xúc, ví dụ như nàng rõ ràng là sợ hãi yêu vật, lại có thể bình thường ở chung với Thúy Đào, ví dụ như nàng rõ ràng sợ những con trùng kia, nhưng khi các nàng xuất hiện, phản ứng đầu tiên của nàng không phải chạy trối chết, mà là dùng tới sách lược ứng đối nàng có thể nghĩ đến.
Nàng hơi hơi nhếch môi:
"Ta cũng không biết, đại khái là bởi vì nàng là Vệ..."
Thẩm Tố đột nhiên im miệng, đây còn chưa phải là chuyện ván đã đóng thuyền.
Lời nói này Thúy Đào chỉ nghe được nửa câu, còn tưởng rằng là nàng nghe nhầm, vội vàng truy vấn:
"Tiểu thư, ngươi nói cái gì?"
Bên tai có âm thanh chấn động, lần trước Thẩm Tố đã quan sát, khi tâm trạng của Thúy Đào kích động, nàng sẽ nghe thấy âm thanh như vậy, làm tâm trạng của một con yêu vật trở nên không ổn định nhưng cũng không phải là chuyện tốt gì, Thẩm Tố âm thầm nắm chặt nắm tay, ức chế hoảng loạn trong lòng, tận dụng khả năng bình đạm mà dời đi lời nói:
"Thúy Đào, ngươi không cảm thấy nàng sinh ra thật sự xinh đẹp sao."
Hả?
Nàng khen mỹ nhân, nhưng thật ra lại cho Thúy Đào cơ hội khuyên nàng cầu tiên, chỉ là vì sao cuối cùng Thúy Đào lại nhất định phải làm cho nàng tu tiên? Hơn nữa nếu như Thúy Đào muốn nàng cầu tiên như vậy, vì sao từ trước đến giờ không khuyên Nguyên chủ tu tiên, Nguyên chủ còn nguyện ý nghe lời của Thúy Đào nhiều hơn mình.
Thẩm Tố cướp đoạt một phen ký ức của nguyên chủ, lúc này mới phát hiện không phải bây giờ Thúy Đào mới bắt đầu khuyên nàng cầu tiên, nàng từ khi cha mẹ của nguyên chủ qua đời vẫn luôn khuyên nguyên chủ cầu tiên, chỉ là nguyên chủ nhớ cha mẹ, hận không thể lập tức đi theo cha mẹ của nàng, làm sao chịu tìm kiếm đạo trường sinh gì đó.
Cẩn thận tính ra cũng đã hơn bốn năm, nhiều lần khuyên nhiều lần từ chối, nhưng mà Thúy Đào vẫn kiên trì không ngừng.
Chuyện này càng kỳ lạ hơn.
Nếu thật sự muốn nguyên chủ cầu tiên vấn đạo như vậy, vì sao không dứt khoát trói nguyên chủ lại, dùng yêu lực bức bách nguyên chủ chứ?
Chuyện này đối với nàng mà nói là rất dễ dàng.
Thẩm Tố còn chưa kịp cẩn thận trục ma thì cửa hậu viện đột nhiên bị phá vỡ, một bóng đen bay nhanh về phía nàng, nàng hoảng loạn lùi hai bước, chỉ nghe được một tiếng nổ lớn, bên chân nàng đã có thêm một người.
Thẩm Tố nhận ra hắn, hắn chính là kẻ đã bán con ngựa trắng cho nàng, hắn giống như là bị lực đạo thật lớn ném đến trước mặt Thẩm Tố, da thịt bởi vì đau đớn mà cuộn tròn, nhìn thấy trên da thịt có không ít vết nứt, nhìn thấy dưới trường kiếm hoa, máu tươi đang không ngừng chảy ra.
Giờ phút này hắn lại không có tính kế khôn khéo của người làm ăn, rất là chật vật, ngón tay hắn hơi cuộn lại, bắt được váy của Thẩm Tố, trong miệng thấp giọng nói:
"Giang cô nương, Giang cô nương, chính là nàng đã mua con ngựa kia!"
Giang cô nương.
Vừa dứt lời, Thẩm Tố chỉ cảm thấy hoa mắt, trước mắt bỗng nhiên có thêm một thiếu nữ áo đỏ, trong tay thiếu nữ còn cầm một thanh trường kiếm màu trắng ngà, mũi kiếm còn dính máu tươi, còn đang từng giọt buông xuống.
Nàng liếc nhìn Thẩm Tố một cái, sau đó dùng sức cắm kiếm vào cổ của tên bán ngựa:
"Kiếp sau đừng làm đồ ăn trộm ngựa."
Thiếu nữ dung mạo diễm lệ, thân hình tinh tế, nhưng giọng nói của nàng cực lạnh, xuống tay ngoan tuyệt.
Khi cổ tay của nàng khẽ động, đầu của tên bán ngựa kia gần như bị nàng chặt đứt.
Máu.
Máu tươi nhuộm đỏ váy áo Thẩm Tố, vài giọt máu bay lên nhuộm ướt khuôn mặt nhỏ trắng nõn nà, trong lúc hít thở có chút mùi máu tươi.
Chết, người chết.
Đây là lần đầu tiên Thẩm Tố nhìn thấy cảnh người khác bị tiêu diệt.
Máu của nàng cũng theo đó ngưng kết, Thẩm Tố rùng mình một cái, bỗng nhiên cảm thấy thân là yêu vật như Thúy Đào cũng không đáng sợ như thiếu nữ trước mắt, móng tay của nàng gần như rơi vào thịt mềm:
"Thúy..."
Đầu Thẩm Tố gian nan chuyển động, nhưng không tìm được Thúy Đào vốn nên ở bên cạnh nàng.
Giống như Thúy Đào đã biến mất.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
