Hà Diệp đặt báo thức lúc sáu giờ năm mươi.
Thế nhưng khoảng sáu giờ đã bị Lục Tân đánh thức, vì cơ thể cô đã bắt đầu quen với anh nên đã cô đã lựa chọn ỷ lại thay cho lý trí của mình.
Đây là một khách sạn thuộc hạng sang nhưng Hà Diệp vẫn không tin tưởng hiệu quả cách âm của phòng khách lắm, với cả ở hai người bạn cùng phòng ký túc xá đại học của cô đang ngủ ở phòng cách vách nên Hà Diệp đành phải ra sức nhẫn nhịn.
Ánh đèn ngủ màu vàng mờ ảo soi rõ gương mặt của Lục Tân.
Dường như anh rất thích ngắm nhìn cô.
Hà Diệp lên án lườm anh.
Lục Tân cúi người hôn lên đôi mắt ươn ướt của cô: "Em yên tâm đi."
Anh chắc chắn sẽ không để cô khó xử trước mặt bạn cùng phòng.
Lục Tân ngồi bên cạnh cô, tay phải cầm khăn lau mái tóc ngắn, tay trái cầm điện thoại của cô lên - 06:48.
Anh xoay màn hình về phía bạn gái.
Hà Diệp: "…"
Không hổ là sinh viên xuất sắc của Thanh Hoa, quản lý thời gian cũng thuộc hạng nhất.
Lục Tân tắt đồng hồ báo thức hộ cô rồi hỏi: "Em còn buồn ngủ không?"
Hà Diệp lắc đầu, tối hôm qua cô đã ngủ hai tiếng trên máy bay, sau khi về khách sạn ngủ thêm năm tiếng nữa, nói chung là vẫn ổn.
Chủ yếu là tâm trạng tốt, vừa có hôn lễ của bạn cùng phòng đang đợi cô lại vừa có một anh bạn trai siêu tài giỏi.
Cô vào nhà vệ sinh tắm một lượt, mái tóc đã được sấy khô một nửa, cô thay váy phù dâu đi ra thì thấy Lục Tân cũng đã thay đồ xong xuôi cả rồi.
Hà Diệp vô cùng bất ngờ: "Anh không ngủ thêm chút nữa hả?"
Cô và bạn cùng phòng phải đến nhà Mạnh Tiếu trước, đợi đến khi nghi lễ xuất giá của nhà gái xong xuôi thì mới đi đến khách sạn cùng cô dâu chú rể chuẩn bị cho bữa tiệc bắt đầu lúc mười một giờ.
Lục Tân là bạn trai của cô nên chỉ cần tham gia tiệc cưới đúng giờ là được.
"Anh cũng không buồn ngủ."
Lục Tân nói xong thì kéo rèm cửa ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



