Chiều tối tan làm, Lục Tân dẫn Hà Diệp đến trung tâm thương mại.
Lúc này đang giờ cao điểm đối với các quán cơm nhà hàng, chỉ cần nhà hàng nào danh tiếng tốt một chút thì bên ngoài đều có thực khách xếp thành hàng dài chờ đến lượt mình.
“Quán này à?” Lục Tân chỉ vào cửa hàng cá nướng gần đó rồi hỏi bạn gái.
Hà Diệp rất thích ăn cá, bèn gật đầu.
Một dãy ghế nhựa được bày bên ngoài quán ăn dành cho thực khách chờ đợi, rất nhiều người đang ngồi ở đó. Lục Tân không vô góp vui mà nhận bảng số thứ tự của mình rồi dắt bạn gái đến khu vực cuối tầng lầu này.
Nơi đó có hai chiếc ghế sofa hình vòng cung được đặt bên cạnh cửa sổ sát đất, cách nhau một khoảng cách. Có một cặp đôi đang ngồi sát bên nhau trên một chiếc ghế sofa.
Hà Diệp lễ phép dời tầm mắt sang nơi khác.
Lục Tân dắt tay cô ngồi xuống một chiếc ghế sofa khác còn trống.
Hà Diệp tự động ngồi cách anh mười mấy centimet. Cô không muốn ôm ôm ấp ấp với bạn trai ở nơi công cộng như thế này đâu.
Lục Tân quay lưng về phía cặp đôi kia, nhìn cô hỏi: “Anh đâu có dính người đến mức đó đâu nhỉ?”
Hà Diệp liếc về phía hai tay còn đang nắm của hai người.
Lục Tân nở nụ cười, song vẫn không buông tay cô ra. Anh đang định trêu bạn gái tiếp thì có người gọi điện thoại cho anh.
Tay trái của Lục Tân vẫn cầm tay bạn gái, tay phải bấm nút nghe điện thoại.
Cô út: “Cháu tan làm chưa? Có bận không?”
Lục Tân: “Tạm được, cháu đang ở ngoài xếp hàng chờ đến lượt ăn cơm.”
Cô út: “Cháu đi một mình hả?”
Bạn gái lắc đầu với anh, Lục Tân đành phải nói một cách hàm hồ: “Liên hoan với đồng nghiệp.”
Cô út: “Cuối tuần có tăng ca không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


