Dù sao họ cũng đang ở bên ngoài nên Hà Diệp không dám để Lục Tân hôn quá lâu. Cũng chẳng rõ đã trải qua mấy phút hay là mười mấy phút, cô bèn chui ra khỏi ô của anh.
Lục Tân cũng không dây dưa, một tay cầm ô, còn một tay đút vào túi quần rồi khẽ nói: “Đi thôi.”
Bên dưới cầu trượt quá tối nên Hà Diệp không nhìn rõ đôi mắt của bạn trai. Cô chỉ cảm thấy giọng nói của anh đã khàn đi.
Hà Diệp nhặt túi sầu riêng lẫn chiếc ô trên mặt đất. Đề phòng trường hợp chẳng mấy chốc Lục Tân lại muốn hôn cô một lần nữa, Hà Diệp bèn mở chiếc ô của mình rồi bước vào màn mưa trước.
Lục Tân rớt lại phía sau vài bước, sau đó đi theo cô.
Lục Tân đột nhiên nhìn về phía cô.
Hà Diệp mỉm cười rồi hạ thấp ô xuống.
“Em cười gì thế?” Lục Tân nhích lại gần cô.
Hà Diệp không trả lời.
Lục Tân gõ chiếc ô của mình vào chiếc ô của cô.
Hà Diệp lập tức chạy vài bước về phía trước.
Vào ngày thứ bảy, sau bữa ăn sáng, Hà Diệp lại đến giúp việc trong cửa hàng bán hoa quả nhà mình. Cô vừa làm việc vừa nói chuyện với ba mẹ, đây được xem là một cách đặc biệt để cả nhà gồm ba người họ quây quần bên nhau.
Cơn mưa nhỏ đã tạnh hẳn vào buổi trưa, mặt trời nhanh chóng ló dạng ngay sau đó.
Buổi chiều không có nhiều khách nên Hà Dũng đã bảo con gái về nhà nghỉ ngơi.
Hà Diệp chợp mắt một lát, vừa mới tỉnh lại thì bạn trai đã gửi tin nhắn cho cô rồi: [Châu Hướng Minh rủ anh đi leo núi vào sáng mai. Em có muốn đi cùng không? Núi Trà Sơn thoải mái hơn Đoàn Kiến lần trước đấy.]
Hà Diệp: [Các anh đã lâu chưa tụ tập với nhau rồi. Em sẽ không đi đâu.]
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


