“Hai người cứ từ từ mà ăn. Tớ đi trước đây. Nếu có thời gian rảnh rỗi thì chúng ta hãy tụ tập lần nữa nhé.”
Vài phút sau, Trần Huyên vừa tươi cười vừa chào tạm biệt hai người rồi bưng khay rời đi. Cô ta mặc một chiếc váy trắng tinh, dáng người thướt tha và duyên dáng, đi tới đâu cũng có vô số đồng nghiệp nam ngẩng đầu nhìn theo.
Hà Diệp nhìn về phía bạn trai bên cạnh.
Nhưng Lục Tân không hề nhìn theo bóng lưng của người bạn cũ từng học cùng trường cấp ba với họ mà chỉ chú ý ánh mắt của bạn gái mình, thế là anh bèn nghiêng đầu nhìn cô.
Hà Diệp lập tức tránh đi, dùng đũa gẩy số cơm vẫn còn thừa lại hơn phân nửa.
“Em để tâm à?” Lục Tân hỏi cô, sử dụng tông giọng mà nhóm Phùng Thu Vũ không thể nghe được.
Hà Diệp vẫn đang nhìn vào khay thức ăn của mình, khẽ hỏi ngược lại: “Để tâm cái gì cơ?”
Lục Tân: “Anh đã thừa nhận trước mặt mọi người rằng anh thầm yêu em.”
Hà Diệp cố nén cười, nghiêng đầu để liếc nhìn anh một thoáng rồi tiếp tục ăn cơm.
Ngay khi cô vừa động đũa thì bốn người gồm Trình Duệ, Cung Hàng, anh Cường và Lưu Phi đã nhanh chóng xếp thành một hàng rồi di chuyển sang đây để ngồi đối diện với cặp đôi này.
Vì Vương Uy đã kết hôn nên tính cách khá chững chạc và điềm tĩnh. Còn một người nho nhã, hiền lành như Tống Thừa Châu thì chỉ mỉm cười từ xa chứ không đến tham gia cuộc vui.
Trình Duệ níu lấy Phùng Thu Vũ để hỏi thăm với vẻ hóng hớt: “Chị Vũ à, chị mau truyền đạt lại cho bọn em đi. Vừa rồi tổ trưởng đã nói gì vậy?”
Phùng Thu Vũ ho khan rồi nháy mắt ra hiệu với Giang Tự, sau đó bản thân bắt chước Trần Huyên đặt câu hỏi.
Giang Tự lặp lại mấy câu trả lời kia của Lục Tân.
Phùng Thu Vũ: “Này, anh không thể nói như thế được. Cách nói chuyện của tổ trưởng cực kỳ sống động và cuốn hút, vậy mà anh lại nói năng như đang học bài thế kia á, chẳng có một chút cảm xúc nào cả.”
Giang Tự: “Anh cũng hết cách rồi. Hồi đại học anh cũng đâu có học ngành diễn xuất, có thể nhớ lời thoại đã giỏi lắm rồi.”
Thật ra, nếu nói cô không có chút cảm giác nào cả thì cũng quá ngốc nghếch rồi, hơn nữa Chu Tình còn trêu chọc Hà Diệp cơ mà. Tuy nhiên, sau mỗi lần Lục Tân “vui vẻ giúp đỡ người khác”, hễ Hà Diệp hơi nghi ngờ một cách vô cớ thì Lục Tân lại rút lui ngay lập tức. Anh có thể không nói bất kì một lời dư thừa nào với cô trong suốt thời gian quét dọn phòng học, cũng có thể lặng lẽ đạp xe một mình ở phía sau trong lúc Châu Hướng Minh kể truyện cười cho Hà Diệp, lại càng có thể không hề gửi một tin nhắn nào cho cô trong suốt giai đoạn chạy nước rút của học kỳ cuối.
Trong tình huống này, nếu Hà Diệp vẫn có thể tin chắc rằng Lục Tân có tình ý với mình thì có phải cô đã quá tự kỷ rồi không?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


