Lục Tân xào hai món ăn mặn xong lại đi làm cá nướng.
Lục Tân thấy cô ngồi xuống thì nhìn sang bên này hai lần.
Hà Diệp cứ lướt điện thoại, đến lúc Lục Tân đi ra, cô mới tắt điện thoại đi, để nó sang một bên, nhìn chằm chằm vào áo sơ mi trắng Lục Tân đang mặc.
“Sao anh không mặc tạp dề vào? Cũng không sợ bắn dầu vào áo à.”
“Anh không mặc vừa.”
Lục Tân đưa đũa cho cô, ngồi xuống chỗ đối diện cô đang ngồi.
Lúc có chuyện chính đáng phải làm, Hà Diệp cũng không quá căng thẳng khi đối mặt với anh như lúc bình thường, đặc biệt là khi trước mắt cô đang có một món cá kho có màu sắc hấp dẫn khiến người ta muốn ăn ngay lập tức, món này khiến cô nhớ tới món Lục Tân đưa đến siêu thị vào năm lớp mười hai.
Cô vẫn đang nhìn đ ĩa cá này, Lục Tân đã cầm đôi đũa thứ ba lên, gắp một khúc giữa ít xương nhất của con cá lên cho cô: “Em nếm thử đi, không biết có tiền bộ không nữa.”
Hà Diệp nghĩ thầm, cho dù tài nấu nướng của anh có tiến bộ đi chăng nữa nhưng cũng cách sáu năm rồi, cô cũng chẳng nhớ nổi hương vị món cá năm đó nữa rồi. Chuyện cô nhớ chỉ là từng có một chuyện như vậy, đồng thời một chút rung động của tuổi dậy thì cũng quay trở về theo ký ức này.
Cô gắp một miếng lên ăn, thịt cá rất mềm lại vô cùng tươi, ăn rất ngon.
Cô tò mò hỏi: “Mấy năm qua anh cũng thường xuyên tự nấu cơm sao?”
Lục Tân: “Việc học bận quá nên anh chủ yếu ăn ở căng tin.”
Hà Diệp cụp mắt, thật ra ít nhiều gì cô cũng đoán được đáp án rồi.
Mặc dù hai người họ học khác trường đại học nhưng hàng năm Hà Diệp đều sẽ chú ý những sinh viên tham gia thi đấu cuộc thi người máy nên cũng sẽ trông thấy báo đài đưa tin đội của Lục Tân giành được giải thưởng. Có một số báo đài còn thực hiện một số câu hỏi phỏng vấn cụ thể cho từng thành viên trong đội Lục Tân, vậy nên cho dù Châu Hướng Minh không kể lại, Hà Diệp cũng biết Lục Tân chỉ dùng khoảng thời gian bốn năm đã học xong bằng đại học và bằng thạc sĩ chuyên ngành máy tính.
Cho dù anh có là sinh viên xuất sắc nhưng muốn có được những thành tích này ở môi trường đại học toàn người giỏi như Thanh Hoa, tất nhiên cũng phải tận dụng hết sức từng phút từng giây.
“Bây giờ anh còn liên lạc với bạn cùng phòng thời đại học không?”
Hà Diệp thoải mái trò chuyện.
Lục Tân: “Hồi học đại học, anh thuê phòng ở ngoài, không ở ký túc xá.”
Hà Diệp nghe anh nói vậy hết sức bất ngờ, lập tức ngẩng đầu lên nhìn anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


