Xe bắt đầu di chuyển.
Lục Tân tập trung lái xe, anh làm như không nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng của bạn gái cũ.
Hà Diệp ngồi lọt thỏm trên ghế phụ rộng rãi và thoải mái, nghiêng đầu về phía cửa sổ.
Vậy mới nói, hai người đã từng yêu nhau thì dù có chia tay rồi rồi gặp lại sau nhiều năm, làm sao có thể thực sự trở thành những người hoàn toàn xa lạ?
Rất nhiều chuyện đã xảy ra, ít nhiều gì cũng sẽ ghi nhớ trong lòng.
Giống như khi cô nhìn thấy hộp kẹo cao su sẽ nghĩ đến nụ hôn đầu tiên của hai người, chắc chắn anh cũng chưa quên nên mới có thể lập tức đoán ra vì sao cô lại thất thần.
Rõ ràng anh có thể giả vờ không biết, nhưng anh cứ nói ra thành lời.
Anh cố tình làm vậy, cũng biết cô sẽ có phản ứng như thế nào.
“Hà Diệp, anh thích em như vậy, vô cùng mềm mại.”
Lục Tân khi ấy mười tám tuổi đã nói năng không kiêng dè gì, những lúc môi hai người tách khỏi nhau sau những nụ hôn, anh đã biết nhân lúc đó vừa hôn lên tai cô vừa nói những lời sến súa khiến cô đỏ mặt.
Lục Tân nhìn sang cô rồi nhắc nhở: “Cẩn thận kẻo bị cảm lạnh giờ.”
Hà Diệp lại kéo cửa sổ lên.
Gió không còn nữa, bầu không khí trong xe lại trở về trạng thái yên tĩnh.
Lục Tân quan sát sắc mặt cô, mắt vừa nhìn về phía trước vừa hỏi: “Em đang tức giận phải không?”
Hà Diệp giả ngu: “Sao tôi lại tức giận chứ? Mùi lẩu cay quá nồng, nên tôi mở cửa cho bớt mùi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


