Tiếng Trung vô cùng sâu sắc uyên thâm, có khi chỉ một câu nhưng lại có thể hiểu theo nhiều nghĩa khác nhau.
Ngay khi nhìn thấy tin nhắn này của Lục Tân, Hà Diệp lập tức ngơ người ra.
Nhưng nếu thế vì sao Lục Tân lại không thể kiên quyết từ chối chứ?
Là do dì Lâm đã quá nhiệt tình khiến anh không thể chống đỡ được nên cuối cùng đành phải thỏa hiệp với bà ấy, hay là do anh vẫn còn chút xíu ý tứ về phương diện kia với cô?
Hà Diệp càng suy nghĩ càng thấy loạn, lúc học cấp ba môn ngữ văn chính là môn chuyên gia kéo chân sau làm ảnh hưởng đến thành tích của cô. Trong đó phần đọc hiểu lại chính là phần cô dễ mất điểm nhất.
Đối với dòng tin nhắn vẫn còn mơ hồ chưa rõ ý này, biện pháp đơn giản nhất để hiểu là hỏi thẳng Lục Tân nhưng ngộ nhỡ anh thừa nhận quả thực anh vẫn còn thích cô thì sao.Cô nên làm gì bây giờ?
Hà Diệp vẫn nhớ như in cảm giác xấu hổ lúng túng giày vò trong hai ngày đầu mới nhậm chức kia, vất vả lắm hai người họ mới khôi phục lại mối quan hệ bạn cũ tương đối tự nhiên như bây giờ.
Dù Hà Diệp có nghĩ mãi cô cũng không có cách nào tưởng tượng nổi nếu như Lục Tân lại tỏ tình với cô một lần nữa, câu chuyện giữa họ sẽ đi đâu về đâu.
Đương nhiên, suy nghĩ này hoàn toàn chỉ là phỏng đoán một phía của cô, chưa chắc Lục Tân đã suy nghĩ giống cô.
Cô cứ ngồi thừ ra đấy do dự chần chừ một lúc lâu, xuất phát từ hội chứng đà điểu*, Hà Diệp mãi vẫn chưa trả lời tin nhắn của Lục Tân.
*Hội chứng đà điểu: một dạng thiên kiến nhận thức, khi con người né tránh thay vì đối mặt với thông tin tiêu cực. Tên gọi “hiệu ứng đà điểu” được lấy cảm hứng từ một quan niệm cũ rằng đà điểu vùi đầu vào cát để trốn kẻ thù.
Tổ trưởng: [Ngủ rồi à?]
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


