Khi còn cách Panamera vài mét, Lục Tân cởi áo gió ra rồi khoác lên khuỷu tay trái.
Một động tác rất đơn giản tuỳ ý nhưng vì dáng người anh quá đẹp nên Hà Diệp ở phía sau đột nhiên có chút liên tưởng nhìn anh như mang theo mùi điện ảnh.
Xe không khóa cửa, Lục Tân mở cửa sau ra, đặt áo gió ở sau ghế sau, anh đóng cửa lại rồi đi tới chỗ ghế lái.
Hà Diệp nhớ lại một đường chán ngắt suốt đêm qua, trước tiên cô cởi áo khoác đặt ở ghế sau rồi ngồi vào ghế phó lái.
Máy điều hòa đã được bật, phả ra luồng khí ấm áp.
Sau khi thiết lập điều hướng, Lục Tân nhìn thoáng qua Hà Diệp: "Tối nay cảm ơn em, nếu không Châu Hướng Minh sẽ không buông tha tôi nhanh như vậy."
Hà Diệp cười: "Tính tình cậu ấy không phải giận dai với ai đó đâu.”
Lục Tân: "Em hiểu cậu ấy nhỉ?"
Hà Diệp: "Là cậu ấy rất dễ đoán, giống như một đứa trẻ vậy."
Lục Tân: "Đối với một chàng trai trưởng thành hai mươi bốn tuổi thì có vẻ câu này không phải là một câu khen rồi.”
Cô lại ngồi thẳng dậy.
Trong xe rất yên tĩnh nhưng Hà Diệp lại có một cảm giác kỳ lạ.
Mặc dù bữa ăn này khiến cô muốn bốc hơi mấy lần, nhưng chủ đề mà cô cố gắng tránh né lại được đưa ra trước mặt Lục Tân lần nữa, kết giới khó xử bao quanh cô và Lục Tân dường như bị xuyên thủng từng lỗ một, bầu không khí mới tràn vào, cũng mang đến cảm giác mới mẻ như thể hai người có thể thật sự buông bỏ được quá khứ, chỉ tiếp tục ở lại với tư cách là bạn học cũ.
Trong chuyện này một phần lớn là nhờ công lao của Châu Hướng Minh và Chu Tình, chính sự hài hước và tiếng cười vui vẻ của bọn họ đã khiến Hà Diệp nhanh chóng thả lỏng ra sau khi vô cùng xấu hổ.
Tất cả hai bên đường đều là cửa hàng, Lục Tân đột nhiên đỗ xe ở ven đường.
Hà Diệp khó hiểu nhìn qua.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


