Bảo vệ khóa luận xong xuôi, Hà Diệp cùng đi ăn trưa với mấy bạn nghiên cứu sinh, sau đó mới lên tàu cao tốc trở về thành phố An.
Mấy năm gần đây phương diện khoa học kỹ thuật trong nước phát triển nhanh chóng, thành phố An cũng có rất nhiều thay đổi mới, trong đó bao gồm cả mấy tuyến tàu điện ngầm liên tục được xây dựng. Thậm chí, ớ phía Tây Nam của Hiểu Phong Nhã Cư nơi nhà họ Hà đang ở cũng có một ga tàu điện ngầm.
Có tàu điện ngầm tiện lợi hơn nên đương nhiên Hà Diệp cũng không còn đi xe buýt chậm rì rì nữa.
Trời đổ cơn mưa lâm râm, Hà Diệp mở ô, tay phải kéo va li quần áo.
Cái va li này cực kỳ chắc chắn, nó bị chủ nhân dùng sáu năm rồi mà vẫn chưa hỏng, chỉ có trục xoay là không còn đủ linh hoạt, thỉnh thoảng sẽ bị kẹt.
Nhưng chuyện này không hề ảnh hưởng đến tâm trạng vui vẻ của Hà Diệp.
Thượng Hải phồn hoa, nhưng thành phố An mới là nhà của cô, lần này cô về đây có lẽ sẽ ở lâu, cuối tuần lúc nào cũng có thể cùng ăn một bữa cơm với người nhà.
Cô chậm rãi đi dọc theo con đường phía nam của khu chung cư, mang theo tâm trạng hơi hoài niệm quan sát những cây long não bên đường, thân cây to, cành lá lại càng tươi tốt hơn, lá cây được nước mưa gột rửa sạch sẽ nên lộ ra màu xanh biếc.
Đây là thành phố An, cho dù là mùa đông thì nơi này chỗ nào cũng có màu xanh tươi.
Hà Diệp lại nhìn về phía trước.
Bến xe buýt công cộng quen thuộc vẫn còn ở đó, đúng lúc đó có một chiếc xe buýt dừng lại, cửa phía trước không có ai lên, cửa phía sau có một đôi nam nữ trẻ tuổi yêu nhau nắm tay nhau đi xuống.
Đôi tình nhân kia nhanh chóng tách ra, thân mật dựa vào nhau đi về phía cổng Nam khung chung cư, nói nói cười cười đi vào trong.
Hà Diệp tiếp tục đi tiếp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


