Lục Tân đi rất nhanh nhưng anh cũng không đi xa.
Châu Hướng Minh tận mắt nhìn thấy anh em tốt bị bỏ rơi, tâm trạng phức tạp mà đạp xe của anh em tốt đi, quẹo cua, đột nhiên thấy Lục Tân đang ở phía trước.
Anh đứng dưới một khóm trúc xanh cao hơn ba mét, cả người đều bị bóng tối bao phủ, nghiêng đầu nhìn về một hướng.
Châu Hướng Minh nghiêng đầu, nhìn theo tầm mắt của anh em tốt, nhìn thấy sân cầu lông bị quang cảnh thưa thớt của tiểu khu che lấp, cũng thấy Hà Diệp đang từ từ đi về phía tòa nhà thứ bảy.
Châu Hướng Minh thở dài.
Anh ấy chưa bao giờ yêu đương nhưng nhìn thấy dáng vẻ này của Lục Tân cũng làm anh ấy cảm thấy chua xót theo.
Không ai ngoài anh ấy hiểu rõ Lục Tân thích Hà Diệp nhiều đến mức nào.
Anh ấy dừng lại bên cạnh Lục Tân, nhỏ giọng thăm dò: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Lục Tân ngoảnh mặt làm ngơ, ánh mắt dõi theo bóng người đằng xa, gò má và cổ căng ra thành một đường cong cố chấp và cô đơn.
Cuối cùng Lục Tân cũng chịu nhìn anh ấy, dùng ánh mắt không có bất kỳ cảm xúc gì liếc anh ấy một cái.
Châu Hướng Minh nhận được câu trả lời từ trong ánh mắt lòng như tro tàn của anh, trong chốc lát cũng không biết nên nói gì cho phải.
Hỏi cũng hỏi rồi nhưng không hỏi được, an ủi cũng làm rồi nhưng nỗi đau thất tình là chuyện có thể dùng vài ba câu an ủi được sao? Nói bừa một vài lời chỉ có thể phản tác dụng mà thôi.
Anh ấy yên lặng đứng bên cạnh người anh em tốt của mình.
Lục Tân đột nhiên bật cười.
Châu Hướng Minh sởn gai ốc, vô cùng lo lắng cho trạng thái tinh thần của người anh em tốt: “Cậu, cậu cười cái gì vậy?”
Lục Tân không trả lời, một tay nắm lấy tay cầm bên trái của xe đạp, rũ mắt nói: “Trễ rồi, cậu về nhà trước đi.”
Châu Hướng Minh: “Tôi về nhà rồi cậu đi đâu? Không thì tôi đi mua mấy lon bia nhé, chúng ta tìm một nơi uống?”
Trên TV người ta đều diễn như vậy, những người thất tình thường thích mượn rượu giải sầu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


