Hà Diệp cũng không để những lời hứa hẹn của Lục Tân vào trong lòng.
Giống như hồi trước Lục Tân đã từng nói đùa rằng anh muốn dẫn cô đi gặp ba mẹ anh. Đối với Hà Diệp mà nói thì điều đó là chuyện cực kì xa vời, xa đến mức mờ mịt không thực tế, vì vậy cô cũng không thèm để ý đến.
Cô quan tâm đ ến chuyến du lịch một ngày tới Thượng Hải vào ngày mai nhiều hơn.
Khi cô đang tìm kiếm trên mạng tuyến đường từ ga tàu cao tốc Thượng Hải đến Đại học Giao thông thì Lục Tân đã gửi tới một bản lịch trình.
Hà Diệp nhìn qua từng mục một.
Lục Tân chỉ sắp xếp hai điểm tham quan chính, buổi sáng đến Đại học Giao thông, sau khi ăn cơm trưa xong thì đi thẳng đến bến Thượng Hải, đi thăm quan hết những nơi vui chơi thú vị gần đó rồi buổi tối lại đi thuyền du ngoạn trên sông Hoàng Phổ.
Chơi đến khoảng tám giờ, hai người đến ga tàu cao tốc, đi chuyến chín giờ trở về thành phố An.
Diệp Tử tròn trĩnh: [Về lúc đó có muộn quá không?]
Tổ trưởng: [Chúng ta không mua vé quay về trước, nếu chơi nhanh thì về sớm, về lúc chín giờ đã nằm trong kế hoạch an toàn rồi.]
Tổ trưởng: [Anh thấy chú ấy cũng khá là thích anh đấy, nếu em nói thật thì chưa chắc chú ấy đã phản đối.]
Diệp Tử tròn trĩnh: [Không muốn.]
Tổ trưởng: [Em gửi tin nhắn thoại đi.]
Diệp Tử tròn trĩnh: [?]
Tổ trưởng: [Em nói hai từ đó rất dễ thương.]
Hà Diệp ngây ra vài giây, sau đó cô lập tức nhớ tới một vài lúc cô nói hai chữ này trước mặt Lục Tân, cô càng nói anh càng quá đáng hơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



